Chương 7: (Vô Đề)

Gió bắc gào rít từng cơn, tiết trời rét buốt. Sau khi vào kinh, Lâm Bạc Chi liền dọn vào ở Chu Vương phủ. Trước đó hoàng đế đã hạ chỉ cho Công Bộ tu sửa lại phủ đệ, vì vậy khi hắn đến kinh thành, vương phủ đã được trùng tu lại, khí thế rực rỡ hẳn lên, khác xa vẻ tiêu điều năm nào.

Khi xưa Chu Vương dẫn theo gia quyến rời khỏi kinh thành, chỉ dẫn theo vài v. ú già thân cận. Phần lớn hạ nhân đều bị bỏ lại, sau đó người thì tản đi, người thì bị bán. Đến lần trùng tu vương phủ này, người ta cố gắng tìm lại những người cũ, nhưng gom góp được hơn nửa đã là may mắn lắm rồi.

Chu vương phi lo lắng cho nhi t.ử, nên điều hai người thân cận bên mình sang hầu hạ: đại nha hoàn Văn Như cùng quản sự Tiền ma ma.

Thực ra Lâm Bạc Chi không quen dùng nha hoàn. So với các nàng, hắn thích dùng gã sai vặt hơn, mang theo ra ngoài tiện bề sai khiến, làm việc cũng không phải kiêng dè nhiều. Vì vậy bao năm qua bên cạnh hắn chỉ có hai đại nha hoàn và một bà t. ử già. Chu vương phi thấy vậy, mới đặc ý đưa thêm người tới.

Sau khi vào kinh, việc đầu tiên Lâm Bạc Chi làm dĩ nhiên là vào cung bái kiến hoàng đế. Thân thể hoàng đế nhiều năm nay vẫn yếu, nhưng khi nghe tin hắn đến, lại tỏ ra hết sức vui mừng. Ngài còn cố ý đứng dậy, thay triều phục chỉnh tề rồi mới cho gọi hắn vào diện kiến tại Ánh Dương các.

Hoàng đế dưới gối không có hoàng t.ử. Nhiều năm trước khi dưỡng bệnh ở Giang Nam, ngài tình cờ nhận nuôi một bé gái còn đỏ hỏn. Đứa trẻ lớn lên liền theo ngài vào kinh, hiện nay được phong làm Công chúa Nhạc An, vẫn chưa định thân, chính là người được hoàng đế yêu quý nhất.

Công chúa Nhạc An cũng là lần đầu nhìn thấy Lâm Bạc Chi. Chỉ thấy hắn mặc triều phục huyền sắc thêu ngũ trảo kim long, đầu đội cánh thiện quan màu đen, thân hình cao lớn thẳng tắp. Gương mặt tuấn tú cương nghị, bước đi ung dung tự tại, thần thái vừa tự tin vừa trầm ổn, khí độ quý phái khó giấu. Nàng không khỏi quay sang hỏi:

"Phụ hoàng, đây chính là thế t. ử Chu Vương sao?"

Hoàng đế lại nhìn hắn đến đỏ cả mắt. Trong bóng dáng Lâm Bạc Chi, ngài như thấy lại hình ảnh Chu Vương năm xưa.

Hai người họ vốn là huynh đệ cùng mẹ sinh ra. Khi còn nhỏ, thân thể hoàng đế yếu ớt, nhiều lần chính Chu Vương đã cõng ngài chạy ra ngoài chơi. Tình cảm huynh đệ khi đó vô cùng thân thiết.

"Thần, Lâm Bạc Chi, bái kiến bệ hạ."

"Đứng dậy đi."

Đợi Lâm Bạc Chi hành lễ xong, hoàng đế còn tự mình bước xuống đỡ hắn dậy. Chỉ là thân thể suy nhược, mới đi vài bước đã th* d*c. Thấy vậy, Lâm Bạc Chi liền đưa tay đỡ lấy cánh tay ngài, dìu người đứng vững.

Lâm Bạc Chi vẫn nhớ lần cuối cùng mình gặp hoàng đế. Khi ấy ngài còn là Tần vương. Dù thân thể yếu ớt, nhưng tuổi còn trẻ, tinh thần vẫn khá tốt. Còn giờ nhìn lại, đang độ tráng niên mà tóc đã điểm bạc quá nửa, hốc mắt hõm sâu, cả người lộ vẻ suy kiệt.

Hắn chợt nhớ đến lời đồn năm xưa: Vương quý phi sở dĩ buông tha Tần vương, cũng vì cho rằng ngài chẳng sống được bao lâu. Nghĩ vậy, trong lòng hắn không khỏi dấy lên vài phần lo lắng.

Hoàng đế cho bày yến tiệc, lại gọi vũ cơ vào múa hát trợ hứng. Cả đêm trong điện náo nhiệt rộn ràng. Chỉ là Lâm Bạc Chi uống chưa bao nhiêu rượu, lại vẫn thấy men say phảng phất.

Khúc múa cuối cùng là Nghê Thường Vũ Y. Người dẫn đầu là một ca cơ dung mạo thanh lệ, khí chất thoát tục. Giọng nàng trong trẻo như oanh ca, động tác mềm mại như mây trôi nước chảy.

Lâm Bạc Chi chỉ nhìn thêm vài lần.

Hoàng đế thấy vậy liền khẽ cười, ghé tai nói nhỏ vài câu với Trương công công. Trương công công nghe xong, cũng cười đầy thâm ý: "Nô tài đã hiểu."

Khi Lâm Bạc Chi rời cung thì trời đã tối hẳn. Trương công công đích thân tiễn hắn, đi phía trước xách đèn l.ồ. ng soi đường, vừa đi vừa nói: "Bệ h* th*n thể không khỏe, đã lâu lắm rồi mới vui vẻ được như hôm nay."

Lâm Bạc Chi nhìn quanh hoàng cung, trong lòng bỗng dâng lên vô vàn ký ức. Thuở nhỏ hắn gần như lớn lên ở nơi này. Khi ấy thường cùng mấy vị đường huynh chạy nhảy khắp nơi, nghịch ngợm không biết trời cao đất dày.

Hắn còn nhớ có lần cùng vị đường ca thứ ba lén lẻn vào Ngự Thư Phòng, chỉ vì tò mò muốn xem ngọc tỷ trông ra sao. Suýt nữa thì bị tiên đế phát hiện. May mà Thái t. ử kịp thời che đậy giúp, bọn họ mới tránh được một kiếp.

Khi ấy còn nhỏ, chỉ biết mừng vì thoát nạn.

Giờ nghĩ lại mới hiểu, trong cung khắp nơi đều là tai mắt của tiên đế, làm sao ngài có thể không biết?

Chỉ e là chính tiên đế ngầm dung túng, mở một mắt nhắm một mắt, nên bọn họ mới có thể yên ổn rời đi.

Chỉ tiếc rằng, những người từng náo nhiệt khi ấy, nay lại chỉ còn mình hắn.

Khi đó Thái t. ử phi vừa sinh hạ một vị tiểu đường đệ, còn chưa đầy tháng. Tiệc đầy tháng còn chưa kịp tổ chức, đã bị ban rượu độc.

Đến giờ Lâm Bạc Chi vẫn không hiểu nổi, một vị minh quân như tiên đế, rốt cuộc vì sao lại bị một nữ t. ử mê hoặc đến mức ấy?

Nhưng tiên đế là tổ phụ của hắn, cũng là phụ hoàng của đương kim hoàng đế. Không ai dám chỉ trích. Làm con cháu thì không thể phê bình trưởng bối, huống chi người ấy trước hết còn là một bậc quân vương.

Chỉ là nói Lâm Bạc Chi không oán hận… thì cũng không thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!