Chương 47: (Vô Đề)

Chớp mắt đã sang mùa xuân năm thứ hai. Băng tuyết tan dần, đất trời ấm lên, khắp nơi tràn đầy sức sống. Bọn trẻ bị giam trong phòng suốt cả mùa đông, lúc này nhìn thấy trời xuân tươi đẹp như vậy, ai nấy đều nóng lòng muốn chạy nhảy.

Nhân lúc giờ nghỉ, mấy đứa trẻ được chọn làm bạn học của hoàng trưởng tôn tụm lại với nhau, nghịch ngợm leo cây.

Có một cậu bé đứng dưới gốc cây, dang vạt áo gấm thêu trúc xanh bằng chỉ vàng bạc ra, ngẩng đầu gọi Đỗ Thanh đang ở trên cây: "Nhảy xuống đây! Ta đỡ cho!"

Đỗ Thanh hôm nay mặc áo bông gấm màu xanh lá, trên người gần như không đeo trang sức. Bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo mỏng lót da dê.

So với những đứa trẻ khác, quần áo của cô bé có vẻ khá giản dị. Những đứa trẻ kia, đứa nào cổ tay áo cũng đính đông châu, phỉ thúy hay bảo châu quý giá. Nhưng với thân phận của chúng, những thứ đó cũng chỉ là chuyện bình thường.

Được chọn làm bạn học của hoàng trưởng tôn thì gia thế tất nhiên không tầm thường. Có đứa còn xuất thân từ gia tộc công huân mấy chục đời.

Thật ra Khương Du cũng muốn cho con gái mặc đẹp, ấm áp và tinh xảo hơn. Chỉ là Đỗ Thanh quá nghịch ngợm, đi đâu cũng nhảy nhót.

Ngày đầu vào cung, Khương Du từng đeo cho nàng chiếc khóa vàng bách bảo. Ai ngờ Đỗ Thanh lại thấy vướng víu, lúc trở về đã vo thành một cục nhét vào túi nhỏ.

Còn những món trang sức ở cổ tay áo, Đỗ Thanh cũng không thích. Cô bé từng nói: "Mẫu thân, mấy thứ này đẹp thì đẹp, nhưng vướng khi viết chữ."

Lúc này, Đỗ Thanh tiện tay ném chiếc áo khoác xuống bụi cây thấp ven đường, xắn tay áo lên, thoắt cái đã leo lên cây.

Lúc này mới thấy mặc đồ đơn giản cũng có cái lợi — động tác của cô bé nhanh nhẹn vô cùng.

Mấy cậu bé đứng dưới nhìn mà thích thú vô cùng. Đứa thì dang áo ra đón, đứa lại lấy khăn tay trải xuống đất, miệng không ngừng hô: "Cho ta với!"

"Ta cũng muốn!"

Đỗ Thanh cười, hái từng chùm quả du ném xuống.

Bọn trẻ phía dưới tranh nhau đón. Có hai đứa còn đụng đầu vào nhau, kêu "ái da" một tiếng, khiến cả đám càng thêm náo nhiệt.

Đúng lúc ấy, Đỗ Thanh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phúc Thành đang đứng trong phòng.

Cậu bé dựa vào bệ cửa sổ, lặng lẽ nhìn về phía họ.

Thân thể Phúc Thành vốn yếu, vừa rồi lại mới có mưa, thời tiết còn lạnh nên không được ra ngoài, chỉ có thể ở trong phòng. Gương mặt nhỏ gầy của cậu bé nhìn qua có chút cô đơn.

Khi mọi người chuẩn bị trở về, Đỗ Thanh cầm theo một cành cây đầy quả du nặng trĩu.

Cô bé bước đến trước cửa sổ, chớp mắt với Phúc Thành rồi đưa cành cây cho cậu.

Phúc Thành nhận lấy, ánh mắt lộ ra ý cười: "Cho ta sao? Cây cao vậy, ngươi không sợ à?"

Đỗ Thanh cười đáp: "Có gì đâu mà sợ. Ngươi chưa thấy cây du trong sân nhà ta đâu, còn cao hơn cây này nhiều. Mấy hôm trước ta còn hái đầy một rổ về làm bánh quả du ăn." Cô bé nói tiếp: "Mẹ ta còn kể lúc ta nhỏ xíu, đi còn chưa vững đã bắt đầu leo cây rồi."

Phúc Thành hơi ngạc nhiên: "Khương đại nhân lại yên tâm để ngươi như vậy sao?"

Đỗ Thanh gật đầu: "Nhà ta còn có một cái ao nhỏ nữa. Mẹ ta tốn bao công sức dẫn nước từ bên ngoài vào. Mùa hè năm ngoái, mẹ còn dạy ta bơi."

Nghe đến đây, Phúc Thành không khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ.

Từ nhỏ cậu đã yếu ớt, nên bị quản rất nghiêm. Sau khi vào cung, quy củ lại càng nhiều hơn trước.

Nhiều người từng lo Hoàng đế sẽ không chịu nổi mùa đông lạnh giá. Nhưng từ khi Phúc Thành vào cung, giống như có một liều t.h.u.ố. c an thần vậy, sức khỏe Hoàng đế lại ổn định hơn hẳn.

Vì thế Hoàng hậu càng coi trọng vị hoàng trưởng tôn này. Địa vị của Thái t. ử phi cũng theo đó mà tăng lên, trở nên rất được chú ý.

Những lời đồn trước đây về việc Thái t. ử lạnh nhạt với Thái t. ử phi dường như cũng dần biến mất.

Đỗ Thanh và Phúc Thành vừa gặp đã hợp ý nhau. Từ đó về sau hai người càng thân thiết hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!