Chương 24: (Vô Đề)

Hóa ra Khương Du cũng không phải là người cái gì cũng không biết, chỉ là trong lòng vẫn luôn nhường nhịn. Sự ôn nhu lặng lẽ ấy khiến người ngoài khó lòng nhận ra, đến cả Đỗ Hạo Ngọc cũng không khỏi kinh ngạc. Hắn bỗng nhận ra bấy lâu nay mình vẫn luôn xem Khương Du như một cô muội muội cần được che chở, hóa ra lại có phần xem nhẹ nàng.

Hắn nắm lấy tay Khương Du, chậm rãi nói: "Nàng ấy theo ta, thật ra chưa từng có được một ngày an ổn. Khi đó chúng ta sống trong núi sâu, bốn bề đều là tuyết. Nước uống cũng là tuyết tan, có khi liền mấy ngày cũng không kiếm nổi một bữa ăn ra hồn. Sau đó nàng lâm bệnh, bệnh một trận liền không gượng dậy nổi. Ta băng rừng vượt núi đi tìm lang trung, đến lúc quay về… chỉ còn thấy trên mặt đất một vũng m.á.

u."

Khương Du nghe mà trong lòng se lại. Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến nàng thở dài.

Đỗ Hạo Ngọc nói tiếp: "Đây là thứ duy nhất nàng để lại cho ta."

Hắn khẽ siết tay Khương Du: "A Du, chuyện đó đã là quá khứ rồi. Sau này chúng ta hãy sống cho thật tốt, cùng nhau nuôi dưỡng Thanh Nhi trưởng thành."

Khương Du gật đầu.

Đỗ Hạo Ngọc cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng, giọng nói đầy dịu dàng: "A Du, đa tạ nàng."

Nghe vậy, Khương Du lại thầm nghĩ, người nên cảm tạ thật ra phải là nàng mới đúng. Những năm tháng gian nan nhất, hắn cũng chưa từng rời bỏ nàng.

Từ hôm ấy trở đi, giữa Khương Du và Đỗ Hạo Ngọc dường như có một bức tường vô hình được dỡ xuống. Hai người vì thế cũng trở nên thân mật hơn trước rất nhiều.

Thời tiết dần dần trở nên oi bức.

Thái t. ử phi Quận chúa Gia Lan vốn thích nhất món đường chưng tô lạc, lại phải được ướp lạnh mới hợp khẩu vị. Năm ngoái khi nàng còn ở trong am, tiền đồ mờ mịt, tự nhiên chẳng có tâm trí nghĩ đến những thứ này. Nay tình thế đã khác, nàng đã là Thái t. ử phi tôn quý, mọi thứ tự nhiên đều có người chuẩn bị chu đáo.

Nha hoàn Bảo Bình chính là đại nha hoàn phụ trách việc ăn uống của Quận chúa Gia Lan. Nàng đã sớm chuẩn bị sẵn món điểm tâm này. Vừa nghe Thái t. ử phi gọi, liền lập tức bưng tới.

Có lẽ vì mùa hè ăn uống ít, Quận chúa Gia Lan trông càng thêm gầy gò.

Thân ma ma đang chỉ huy đám nha hoàn bày những khối băng trong đại sảnh, lại sai người dựng thêm một tấm bình phong trầm hương chạm khắc hình bốn mùa như ý để chắn bớt khí lạnh.

Bảo Bình khẽ thở phào một hơi. Bên ngoài nóng như thiêu đốt, cũng chỉ có trong phòng của Thái t. ử phi là quanh năm đặt băng nên mát mẻ dễ chịu. Nếu không phải Quận chúa Gia Lan tính tình thất thường, không biết lúc nào sẽ nổi giận, nàng thật sự cũng chẳng muốn ra ngoài kia chịu nóng.

Từ lần trước Quận chúa Gia Lan chủ động đến lấy lòng nhưng vẫn không khiến Thái t. ử mềm lòng, tính khí của nàng càng lúc càng khó đoán. Nhưng Bảo Bình làm việc luôn cẩn thận.

Quận chúa Gia Lan nhìn bát tô lạc trắng ngà được đựng trong chiếc chén sứ phấn màu tinh xảo, trông vô cùng đẹp mắt, liền hài lòng gật đầu. Thế nhưng vừa nếm một miếng, nàng lại khẽ nhíu mày.

Bảo Bình lập tức căng thẳng. Nàng nghĩ mãi cũng không ra sai ở đâu. Hộp đựng đã được ướp băng đúng nhiệt độ mà quận chúa ưa thích, còn hương vị thì nàng cũng đã nếm thử trước, chắc chắn không sai. Nhưng nàng cũng biết gần đây Quận chúa Gia Lan thường vô cớ nổi giận, nhiều khi cũng chẳng liên quan đến việc làm tốt hay xấu.

Quả nhiên Quận chúa Gia Lan đang định nói gì đó, thì Thân ma ma bỗng bước tới. Bà ghé sát tai nàng thì thầm vài câu.

Sắc mặt Quận chúa Gia Lan lập tức trở nên nghiêm lại.

"Ngoài kia là ai?"

"Ngô Thông."

"Cho hắn vào."

Bảo Bình nhìn sang, quả nhiên thấy thái giám Ngô Thông bước vào. Ngô Thông hành lễ xong mới đứng dậy. Hắn liếc nhìn xung quanh một lượt. Quận chúa Gia Lan nói:

"Cứ nói đi, nơi này không có người ngoài."

Ngô Thông lúc này mới mở lời: "Nô tài đã âm thầm dò xét. Thái t. ử điện hạ thường xuyên ghé một t. ửu lâu tên là Khương Ký. Chỉ là rất kỳ lạ, mỗi lần điện hạ đến đó thì vị phu nhân chủ quán lại không có mặt. Nô tài suy nghĩ kỹ, cảm thấy chuyện này có điều không ổn."

Quận chúa Gia Lan nhướng mày: "Không ổn chỗ nào?"

Ngô Thông đáp: "Giống như… cố ý tránh mặt vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!