Chương 23: (Vô Đề)

Tiễn Tạ Văn Lan rời đi, Khương Du sai Đỗ Thanh tự mình ở hậu viện luyện chữ, còn nàng thì sang phòng thu chi cùng Vương chưởng quầy đối sổ.

Mấy tháng gần đây việc làm ăn của Khương Ký thật sự phát đạt. Khách khứa ngày một đông, bạc thu vào gần như ngày nào cũng như nước chảy. Khương Du cẩn thận tính lại lợi nhuận tháng này, thấy con số không hề nhỏ, liền rút ra một khoản bạc, bảo Vương chưởng quầy chia cho bọn tiểu nhị làm tiền thưởng.

Vương chưởng quầy nghe vậy thì mặt mày rạng rỡ, miệng lại vẫn khách sáo: "Phu nhân làm vậy sao được? Chúng ta chỉ làm bổn phận của mình thôi."

Khương Du cười nói: "Mọi người cũng đều vất vả. Coi như là thưởng thêm. Nếu tháng sau lợi nhuận vẫn vượt mức này, ta còn phát tiếp."

Vương chưởng quầy nghe vậy càng thêm vui vẻ.

Trong lòng ông không khỏi thầm nghĩ, trước kia mình quả thật đã coi thường Khương Du. Khi ấy ông vẫn cho rằng người đọc sách mà đi buôn bán thì khó mà thành việc.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, chính vì từng đọc sách nên cách làm của Khương Du mới khác người. Cũng là mở t. ửu lâu, nhưng Khương Ký lại bớt đi vài phần con buôn, nhiều thêm vài phần thanh nhã. Đối với những người làm công bọn họ, nàng cũng luôn rộng rãi, chưa từng hà khắc.

Hai người trò chuyện thêm mấy câu, Vương chưởng quầy lại hỏi về chuyến đi vừa rồi của Khương Du. Nghe nàng nói mọi việc đều thuận lợi, ông không khỏi gật đầu: "Vậy thì tốt quá."

Trong lòng ông thầm nghĩ, Khương gia quả thật đang ngày một thịnh vượng. Nữ nhi gả cho Trạng Nguyên lang, bản thân phụ thân lại được bổ nhiệm chức quan. Sau này tiền đồ chỉ e càng ngày càng tốt.

Nghĩ vậy, Vương chưởng quầy trong lòng cũng sinh ra vài phần kính trọng, tự nhủ sau này làm việc càng phải cẩn thận hơn.

Hai người cùng bước ra khỏi phòng thu chi.

Vừa ra tới cửa tiệm, Khương Du đã thấy một tiểu nhị đang xua đuổi một nữ t. ử ăn mặc rách rưới.

Nàng khẽ nhíu mày, tiến lại hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Tiểu nhị thấy Khương Du, vội giải thích: "Phu nhân, không phải tiểu nhân khinh người. Chỉ là nàng ăn mặc thế này mà bước vào tiệm, các vị khách khác còn dùng bữa thế nào được?"

Khương Du nghe vậy cũng hiểu phần nào, nhưng vẫn nói: "Dù sao cũng không nên xua đuổi như vậy. Ngươi đi lấy chút thức ăn cho nàng."

Tiểu nhị vâng dạ, lập tức chạy đi lấy mấy chiếc màn thầu mang ra. Thấy việc đã ổn thỏa, Khương Du liền trở lại hậu viện.

Thời tiết đã bắt đầu oi bức. Đỗ Thanh mới ngồi luyện chữ một lát mà trán đã lấm tấm mồ hôi. Thúy Bình đứng bên cạnh phe phẩy quạt hương bồ cho nàng.

Đỗ Thanh mỗi khi đọc sách đều vô cùng chuyên tâm. Thân hình nho nhỏ nhưng ngồi ngay ngắn, bộ dạng nghiêm chỉnh.

Khương Du nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng tự nhiên vui mừng. Nàng bước tới, dịu dàng hỏi: "Thanh Nhi đang đọc sách gì vậy?"

Đỗ Thanh thấy mẫu thân tới thì lập tức sáng mắt, đứng dậy ôm lấy nàng. Khương Du khom người bế con lên.

Ánh nắng buổi chiều vừa vặn chiếu xuống gương mặt nhỏ nhắn của đứa bé. Làn da hồng hào, lớp lông tơ mịn đến mức nhìn rõ dưới ánh sáng, giống hệt một quả đào nhỏ mềm mại.

Khương Du không nhịn được cúi xuống hôn lên má con. Đỗ Thanh cười khanh khách, rúc vào lòng nàng, tìm một tư thế thoải mái rồi hỏi: "Nương, vì sao trong Sử Ký toàn viết về nam t.ử?"

Khương Du hơi sững lại. Nàng chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Hoặc có lẽ từng nghĩ, nhưng lại theo bản năng cho rằng đó là chuyện hiển nhiên.

Vì sao hiển nhiên? Bởi vì từ trước tới nay thế gian vốn là như vậy.

Dù nữ t. ử có xuất chúng đến đâu, cuối cùng vẫn bị giam trong hậu viện, sinh con nối dõi, chăm lo gia đình — đó dường như chính là bổn phận của nữ nhân.

Đỗ Thanh lại nói: "Trong học đường bọn họ đều bảo con là nữ t.ử, không muốn chơi với con."

Nghe vậy, Khương Du không khỏi đau lòng nhưng nàng cũng không biết phải làm sao.

Đỗ Thanh có thể vào học đường đã là chuyện rất khó. Phần lớn thư viện đều không nhận nữ t.ử, sự xa cách ấy vốn là điều dễ đoán.

Đỗ Thanh bĩu môi: "Vì vậy con mới muốn tìm trong Sử Ký xem có nữ t. ử nào xuất chúng không, để bịt miệng bọn họ… nhưng mà…"

Nàng nói đến đây thì ngập ngừng. Khương Du nhất thời cũng không biết nên trả lời thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!