Chương 19: (Vô Đề)

Mưa đã tạnh, mây đen dần tan, chỉ cần liếc mắt nhìn lên đã thấy bầu trời xanh trong vạn dặm. Đỗ Hạo Ngọc báo một tiếng với thượng cấp rồi rời khỏi Hàn Lâm viện.

Đỗ Thanh lập tức vui mừng khôn xiết. Nàng treo cả người lên cổ Đỗ Hạo Ngọc, nhất quyết không chịu xuống, còn nói: "Cha, người còn nợ con phần thưởng đó!"

Khương Du đi phía sau, thấy thần sắc Đỗ Hạo Ngọc hơi mệt mỏi, không nhịn được nói: "Thanh Nhi, cha con mệt rồi, để nương bế con."

Đỗ Hạo Ngọc nghe vậy liền cười: "Thanh Nhi của chúng ta nhẹ như lông vũ, cha bế một chút sao mà mệt được." Nói xong, hắn còn nhấc bổng nàng lên, đặt ngồi trên vai mình.

Đỗ Thanh lập tức cao hơn hẳn mọi người, tầm mắt trở nên rộng mở, nàng cười khanh khách vui sướng. Khương Du nhìn mà bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp.

"Chàng cứ nuông chiều con bé như vậy đi."

Bởi vì xe ngựa được dắt ra phía sau, nên phải đợi xa phu đ.á.n. h xe tới. Khương Du và Đỗ Hạo Ngọc đứng trước cổng Hàn Lâm viện chờ. Có lẽ vì mưa vừa tạnh, trên đường lúc này xe ngựa và người qua lại tấp nập náo nhiệt.

Đỗ Hạo Ngọc hỏi: "Vậy Thanh Nhi muốn phần thưởng gì?"

"Con muốn…"

Đỗ Thanh nhìn Khương Du một cái, rồi ghé sát tai Đỗ Hạo Ngọc thì thầm: "Cha… con muốn ăn kẹo."

"Nhưng nương con không cho. Nhà A Ngưu bên cạnh được ăn kẹo mạch nha, cháu nhỏ nhà Vương thẩm cũng được ăn. Tại sao chỉ mình con không được ăn?" Đỗ Thanh bĩu môi, nói tiếp: "Cha, nếu cha sợ nương mắng… thì lén cho con ăn."

Đỗ Hạo Ngọc quay đầu nhìn Khương Du. Biểu cảm trên mặt hắn khó nhịn cười.

Khương Du chỉ biết thở dài. Từ nhỏ răng của Đỗ Thanh đã yếu, nàng vì chuyện này mà hao tâm tổn trí. Không chỉ mỗi ngày bắt con đ.á.n. h răng súc miệng, mà còn nghiêm khắc không cho ăn kẹo. Nhưng trẻ con nào chịu nổi chứ?

Tâm nguyện lớn nhất của Đỗ Thanh có lẽ chính là được ăn kẹo thỏa thích một lần.

Cùng lúc đó.

Thái t. ử Lâm Bạc Chi rời khỏi Khương Ký, đang tựa trong xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng không hiểu vì sao…

Hễ nhắm mắt lại, trong đầu hắn liền hiện ra hình ảnh dưới gốc đào trong sân, cô bé b. úi tóc hai bên đáng yêu đang chăm chú đọc sách.

Khi nàng ngẩng đầu nhìn hắn… Đôi mắt đen trắng phân minh, trong trẻo như có thể phản chiếu bóng hắn.

Lâm Bạc Chi có chút bực bội mở mắt. Có lẽ vì trong lòng đang nghĩ tới chuyện đó. Hắn vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Khương Du và những người kia đứng trước cổng Hàn Lâm viện.

Thái giám Từ Bảo cũng nhìn thấy. Trong lòng ông thầm nghĩ: cũng tại nơi này quá gần Hàn Lâm viện.

Lâm Bạc Chi chưa từng gặp Đỗ Hạo Ngọc. Nhưng không thể không nói, người này dung mạo và phong thái đều xuất chúng. Thân hình hắn cao gầy, dung mạo tuấn tú, cử chỉ mang vài phần phóng khoáng tiêu sái. Thần sắc hắn tuy có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhìn con gái lại tràn đầy yêu thương và dung túng.

Không biết Đỗ Hạo Ngọc nói gì. Đỗ Thanh lập tức cười khanh khách. Tiếng cười ấy dường như có sức mạnh kỳ lạ. Khiến trái tim vốn lạnh lẽo của Thái t. ử cũng mềm đi vài phần.

Lúc này xa phu đã đ.á.n. h xe tới.

Đỗ Hạo Ngọc bế Đỗ Thanh lên xe ngựa trước. Sau đó hắn đưa tay đỡ Khương Du, động tác dịu dàng cẩn thận. Cuối cùng hắn mới tự mình bước lên.

Cửa xe đóng lại. Xe ngựa nhanh ch. óng lăn bánh rời đi, hòa vào dòng xe cộ tấp nập trên phố.

Lâm Bạc Chi thu lại ánh mắt. Nhưng sắc mặt hắn… lại lạnh hơn vài phần.

Đêm đã khuya, ánh trăng lặng lẽ bò lên ngọn cây, ánh bạc nhàn nhạt rơi xuống sân. Bảo Bình đem hộp đồ ăn trong tay giao cho nha hoàn canh cửa Phúc Thuận, sau đó chu môi hỏi nhỏ: "Điện hạ vẫn còn ở thư phòng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!