Thúy Bình tự nhủ rằng Thái t. ử chưa chắc còn nhớ ra mình. Dù sao cũng đã qua bốn năm. Với thân phận tôn quý như Lâm Bạc Chi, ngay cả Khương Du – người từng làm thê t. ử hắn ba năm – trong mắt hắn e rằng cũng chỉ là một hạ đường thê từng hầu hạ bên cạnh mà thôi, đâu đáng để bận tâm.
Huống chi nàng chỉ là một tiểu nha hoàn. Nhưng dù nghĩ như vậy, mỗi khi nhớ tới thân phận thật sự của Đỗ Thanh, lòng nàng vẫn không khỏi run lên, cảm thấy chột dạ. Chỉ là tất cả những suy nghĩ đó… rốt cuộc cũng chỉ là tự dối mình dối người.
Bởi vì khi Lâm Bạc Chi nhìn thấy Thúy Bình, nụ cười trên mặt hắn bỗng nhiên đông cứng lại. Hắn khẽ nheo mắt, rõ ràng đã nhận ra nàng.
Ánh mắt lập tức trở lại vẻ lạnh lùng xa cách như lúc ban đầu.
"Thúy Bình, nương con đâu?" Đỗ Thanh vừa thấy Thúy Bình liền vui vẻ chạy tới.
Thúy Bình vội vàng ôm lấy nàng, dịu dàng nói: "Phu nhân đã bận xong rồi, sai nô tỳ đến đón đại tiểu thư ra lên xe ngựa trước."
Đỗ Thanh lập tức vỗ tay, vui mừng hỏi: "Đi tìm cha sao?"
Thúy Bình không dám nhìn về phía Lâm Bạc Chi, chỉ cúi đầu khẽ đáp: "Vâng."
Đỗ Thanh vui vẻ nắm tay Thúy Bình đi mất.
Trong sân chỉ còn lại Lâm Bạc Chi đứng một mình, vẻ mặt lạnh lẽo.
Khương Du bế con gái lên xe ngựa. Nhưng Thúy Bình đứng bên cạnh lại có vẻ thất thần, đến khi Khương Du gọi nàng mấy lần mới giật mình.
"Thúy Bình, sao vậy? Hồn vía để đâu rồi?"
Thúy Bình trong lòng hoảng hốt, cuối cùng đành đem chuyện vừa rồi kể lại từng chút một. Khương Du nghe xong lại vô cùng bình tĩnh. Hiển nhiên từ khi quyết định trở lại kinh thành, nàng đã chuẩn bị tâm lý cho mọi khả năng.
Nàng nhẹ giọng nói: "Trong phủ Thái t. ử hiện giờ có Thái t. ử phi bầu bạn bên cạnh, lại sinh cho hắn trưởng t.ử. Nghe nói mấy năm nay hắn thậm chí còn chưa nạp thêm thiếp thất. Có thể thấy hắn đối với Thái t. ử phi tình thâm nghĩa trọng. Nếu vậy, sao còn để ý đến ta – một người vợ tào khang đã bị bỏ? Chỉ e hắn căn bản không muốn nhớ lại mà thôi."
Thúy Bình nhớ tới ánh mắt vừa rồi của Lâm Bạc Chi, trong lòng vẫn bất an: "Nhưng mà…"
Khương Du cắt ngang lời nàng, giọng điềm tĩnh: "Hơn nữa, cho dù hắn nghi ngờ thì sao? Ngươi quên rồi sao? Bà đỡ giúp ta sinh con năm ngoái đã bệnh c.h.ế.t. C.h.ế. t rồi thì không còn đối chứng. Chuyện này… sẽ không bao giờ có người biết."
Năm đó để che giấu chuyện này, Khương Du đã hao tổn biết bao tâm cơ. Đến khi năm ngoái bà đỡ qua đời, nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Còn một nguyên nhân nữa.
Đỗ Thanh là con gái.
Trên đời này xưa nay trọng nam khinh nữ. Cho dù là huyết mạch hoàng tộc, hoàng t. ử vẫn quý giá hơn nhiều so với công chúa. Đỗ Thanh chỉ là một cô bé mà thôi. Lâm Bạc Chi cũng không cần thiết phải truy cứu chuyện này.
Thúy Bình thật ra chỉ bị khí thế của Lâm Bạc Chi dọa sợ. Nghe Khương Du nói xong, lại thấy nàng bình tĩnh như nước, không chút d.a. o động. Cuối cùng nàng cũng yên tâm phần nào.
Nghĩ lại cũng phải. Thái t. ử tôn quý như vậy, làm sao còn nhớ đến những người như các nàng.
…
Hàn Lâm viện vốn không giống sáu bộ nghiêm khắc bận rộn, nơi này chủ yếu là bồi dưỡng nhân tài mới, nên bầu không khí tương đối tự do.
Có người thay phiên trực ban trong viện, có người làm xong việc thì về nhà sớm. Cũng có người được truyền triệu vào cung làm việc, giống như Ngô Đông Lai, hôm nay vừa khéo lại gặp Thái t. ử Lâm Bạc Chi.
Khương Du dẫn theo hài t. ử đến Hàn Lâm viện. Đối với Đỗ Hạo Ngọc mà nói, việc đỗ Trạng nguyên dường như chỉ là chuyện hết sức nhẹ nhàng.
Mới trước đó còn nói với phụ thân rằng muốn vào thư viện đọc sách, vậy mà không lâu sau đã được Tôn học bác trong thư viện nhìn trúng, trực tiếp mời vào dạy học. Phải biết vị Tôn học bác này từng dạy ra hơn mười vị tiến sĩ, danh tiếng vô cùng lớn.
Năm sau thi hội, Đỗ Hạo Ngọc liền đỗ Hội nguyên, tiếp đó trong điện thí được hoàng đế đích thân điểm làm Trạng nguyên lang. Tất cả mọi chuyện diễn ra như nước chảy thành sông, vô cùng thuận lợi.
Mẹ chồng của Khương Du là Chu thị vui mừng khôn xiết, luôn miệng nói đây là phúc khí Khương Du mang tới cho Đỗ gia. Từ đó bà càng yêu quý Khương Du hơn.
Sau này khi Đỗ Hạo Ngọc phải vào kinh thành nhậm chức, Chu thị liền đích thân đưa Khương Du theo cùng. Theo lẽ thường, con dâu phải ở quê nhà phụng dưỡng mẹ chồng. Nhưng Chu thị hoàn toàn không có ý định giữ nàng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!