Chương 13: (Vô Đề)

Trời rét cắt da. Hơi thở vừa thở ra liền hóa thành làn khói trắng lờ mờ. Nhưng dù vậy, cả phố Đông vẫn chật kín người qua lại, náo nhiệt vô cùng.

Không biết ai bỗng hô lên một câu: "Đến giờ b.ắ. n pháo hoa rồi!"

Lập tức rất nhiều người ùa về phía bờ sông Hoài.

Buổi tối ngày hội, ngoài việc ngắm hoa đăng còn có thể xem pháo hoa. Vì thế lúc này bờ sông đã đông nghịt người, chen chúc chẳng khác gì biển người.

Khương Du cầm bát canh thịt dê, miễn cưỡng uống một ngụm. Cảm giác buồn nôn trong cổ họng vẫn còn, nhưng nàng cố nhịn xuống.

Canh dê nóng hổi trôi xuống cổ họng, lan vào bụng, mang theo hơi ấm khiến cả người cũng dễ chịu hơn. Dạ dày vốn khó chịu cũng dần dịu lại.

Đỗ Hạo Ngọc cũng uống một ngụm. Hương vị vẫn đậm đà thơm ngọt như mọi khi. Hắn lại nhìn sang Khương Du.

Thấy nàng uống thêm một ngụm nữa, sắc mặt cũng dịu lại, hắn mới hơi yên tâm. Tuy vậy vẫn hỏi: "A Du, muội có chỗ nào không thoải mái sao?"

Khương Du lắc đầu. "Chắc là hơi mệt thôi, không sao đâu."

Đúng lúc đó, có người bỗng reo lên: "Nhìn kìa, pháo hoa!"

Rất nhiều người lập tức hướng ánh mắt về phía bờ sông.

Ngay sau đó, trên bầu trời bỗng nổ tung một chùm pháo hoa rực rỡ.

Khương Du nghe tiếng kinh ngạc của mọi người xung quanh, cũng quay đầu nhìn theo.

Đỗ Hạo Ngọc cũng ngẩng đầu.

Pháo hoa liên tiếp nổ tung trên không trung, tỏa ra vô số tia sáng đủ hình đủ dạng, giống như những vì sao rơi xuống khắp trời.

Mỗi lần pháo hoa bừng sáng, cả khoảng không xung quanh cũng được chiếu rực lên.

Trong ánh sáng chớp lóe ấy, gương mặt nghiêng của Khương Du lúc ẩn lúc hiện. Đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác như làn gió thoảng, tưởng chừng đưa tay ra cũng không nắm giữ được.

Đúng lúc ấy, có người bước vào quán nói: "Cho ta một bát canh dê."

Vừa nghe thấy giọng nói, Khương Du lại cảm thấy cổ họng dâng lên cảm giác buồn nôn. Nàng vội đứng dậy, đưa tay che miệng, cố gắng kìm lại.

Người vừa tới tay đang cầm một xâu cá khô buộc bằng dây rơm. Mùi tanh nồng lập tức lan ra, thậm chí còn nặng hơn cả mùi canh dê.

Người kia thấy vậy liền nói: "Ôi, thật xin lỗi, chắc mùi tanh này làm quý nhân khó chịu rồi."

Ông chủ quán lập tức nhíu mày: "Đừng nói nữa, mau đem thứ đó ra ngoài. Nhỡ đâu làm vị quý nhân này nôn ra đây thì ta còn buôn bán thế nào?"

Khương Du nghe vậy trong lòng càng thêm áy náy. Huống hồ mùi cá kia thật sự khiến nàng không chịu nổi.

Nàng vội đứng dậy đi ra ngoài.

Đỗ Hạo Ngọc đặt bạc xuống bàn rồi lập tức đi theo. Hai người rất nhanh đã hòa vào dòng người, bóng dáng cũng dần biến mất giữa đám đông.

Bên bờ sông, Lâm Kỷ đang bị Chu vương phi kéo đi xem pháo hoa. Nhưng ánh mắt hắn vẫn không nhịn được mà thỉnh thoảng nhìn về phía Khương Du.

Đến khi thấy hai người kia không còn trong tầm mắt nữa, Lâm Kỷ đảo tròng mắt, bỗng nói với Chu vương phi: "Nương, con muốn đi tiểu."

Chu vương phi đã nhiều năm không xem pháo hoa. Những năm trước bà luôn sống khép mình, ít khi ra ngoài. Hôm nay nhìn pháo hoa rực rỡ trên trời, tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên, sớm quên mất chuyện vừa gặp Khương Du.

Thậm chí bà còn sai người mang thêm mấy hộp pháo hoa mới tới để b.ắ. n cho náo nhiệt.

Nghe Lâm Kỷ nói vậy, bà thuận miệng đáp: "Con gọi Tiền ma ma đi cùng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!