Chương 10: (Vô Đề)

Đỗ Hạo Ngọc tuy tính tình khác người, suy nghĩ thường không giống người khác, nhưng cũng không phải là kẻ không hiểu đạo lý đối nhân xử thế. Một khi hắn đã chịu nghiêm túc làm việc gì, thì hiếm khi thất bại.

Lúc này hắn ngồi ngay ngắn trên ghế, dáng vẻ nghiêm chỉnh như thể đang tiếp nhận sự dò xét của nhạc phụ tương lai. Hắn chậm rãi nói ra dự định của mình: "Sang năm ta muốn cùng đệ đệ tham gia kỳ thi hương."

Đỗ Hạo Ngọc vốn đã đỗ tú tài từ năm mười ba tuổi. Nếu muốn tiếp tục con đường khoa cử, chỉ cần thi lên tiếp là được.

Khương Phong nghe vậy thì vui mừng khôn xiết.

Bản thân ông cũng chỉ là tú tài. Con đường làm quan của ông có được đến hôm nay hoàn toàn nhờ chăm chỉ cần cù. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Dù ba năm một lần khảo hạch có làm tốt thế nào thì cũng chỉ quanh quẩn tại chỗ. Trừ phi có người nâng đỡ, hoặc gặp được cơ duyên khác. Nhưng phàm là người đọc sách, ai mà chẳng từng mơ một ngày đỗ Trạng nguyên?

Ông xúc động nói: "Năm đó khi con mới ba tuổi đã thuộc lòng Tam Tự Kinh, không biết đã làm bao nhiêu người kinh ngạc. Tổ phụ con còn nói Văn Khúc Tinh rơi vào nhà họ Đỗ… Người ta nói lãng t. ử quay đầu quý hơn vàng. Dù bây giờ tuổi cũng không còn nhỏ, nhưng tư chất của con vốn xuất chúng, vẫn còn kịp."

Khương Phong thậm chí còn kích động hơn cả Đỗ lão gia t.ử. Ông lập tức gọi người đi mua rượu, nói: "Hôm nay để A Du làm vài món sở trường. Con cũng thử tay nghề của A Du. Hai chúng ta uống với nhau vài chén."

Lúc rời khỏi Đỗ gia, Chu thị đã chuẩn bị không ít đồ mang theo. Khương Du phải mất một lúc mới sắp xếp xong.

Khi nàng quay lại chính sảnh thì thấy phụ thân và biểu ca đang nói chuyện vô cùng hăng say.

Đỗ Hạo Ngọc lại nói: "Biểu muội vừa mới về nhà, đường xa mệt mỏi, nên nghỉ ngơi cho khỏe. Ta vốn không kén ăn, chỉ cần bảo phòng bếp làm vài món đơn giản là được."

Khương Phong nghe vậy càng hài lòng. Trong lòng ông càng thêm tin rằng Đỗ Hạo Ngọc là người biết quan tâm người khác.

Khương Du đứng yên nhìn một lúc rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Phụ thân quả thật rất thích đại biểu ca. Mà biểu ca… cũng thật sự đối xử với nàng rất tốt. Từ nhỏ đến giờ vẫn luôn quan tâm, chăm sóc nàng chu đáo.

Thật ra không chỉ phụ thân, ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy vui mừng.

Mọi chuyện dường như đang thuận theo tự nhiên, từng bước trôi chảy. Nhưng… thật sự cứ phải như vậy sao?

Đúng lúc ấy, Đỗ thị vội vàng bước tới.

Sắc mặt bà có chút hoảng hốt. Đến khi nhìn thấy Khương Du, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà kéo tay nàng đi ra ngoài, nói nhỏ: "A Du, vương phủ vừa phái người tới đón con. Nói là vương phi có chuyện muốn hỏi."

Khương Du sững lại: "Có nói là chuyện gì không?"

Tính ra từ khi rời Chu vương phủ đến nay cũng đã hơn một tháng. Nàng dần quen với cuộc sống ở nhà. Nghe tin đột ngột như vậy quả thật có chút bất ngờ.

Đỗ thị rõ ràng không vui, giọng đầy bực bội: "Đã đuổi người về nhà rồi, bây giờ lại như không có chuyện gì mà gọi con trở về hỏi chuyện?" Bà càng nói càng bực: "Hôm nay nói có việc thì gọi con vào phủ hỏi. Ngày mai lỡ mất thứ gì, chẳng lẽ cũng sai người tới hỏi con sao?"

Đỗ thị vốn đã chất chứa nhiều bất mãn với vương phủ. Chỉ là vì e ngại quyền thế của họ, lại sợ con gái buồn lòng nên trước giờ vẫn cố nhịn. Bà uống một ngụm nước, rồi đột nhiên nói:

"Hay là… cứ nói con đã đính hôn rồi?"

Lời nói nghe như tùy tiện, nhưng ánh mắt Đỗ thị lại chăm chú nhìn Khương Du, rõ ràng đang chờ câu trả lời của nàng.

Khương Du hiểu rằng chuyện này… sớm muộn cũng phải có quyết định.

Mấy ngày nay thời tiết đặc biệt lạnh.

Mây đen kéo đầy trời, đến chiều thì bắt đầu mưa. Mưa không lớn nhưng rơi lất phất, khiến không khí càng thêm ẩm lạnh, cái lạnh như thấm vào tận xương.

Nhưng Lâm Kỷ lại đặc biệt cố chấp. Cậu bé nhất định muốn đứng ngoài cổng chờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!