Thái Hiễn Sơn, sau khi diệt sát Xung Khiếu, hai thầy trò Tinh Bi lập tức lên đường trở về. Nhân dịp này Huy Tân kể rõ về việc một nhóm tu tiên giả có thể đang tìm kiếm phi thuyền của hắn và hắn đã tu luyện ra lôi linh lực.
Khi nghe được sự thật, đại sư mới vỡ lẽ vì sao Huy Tân lại có thể lấy mạng Xung Khiếu một cao thủ võ lâm dễ dàng như vậy. Rồi Ông cũng nhận thức được mức độ nguy hiểm của vấn đề lần này, khi sự việc có dính líu đến tu tiên giả, nên quyết định đồng ý làm theo kế hoạch đã định sẵn của Huy Tân.
Hai Người dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy về núi báo động với Julian và tiểu Lục chuẩn bị bỏ chạy.
Huy Tân cũng không dông dài, chỉ giải thích ngắn gọn. "Địch nhân giết tới không chạy thì chết".
Nói rồi hắn bỏ về phòng mình đóng cửa lại, lấy ba cái túi chữ vật và hai giới chỉ ra kiểm kê chiến lợi phẩm của cuộc chiến bên sông vừa qua.
Ba túi chữ vật thì không có gì đặc biệt chỉ có một mảnh ngọc bài dùng để bảo hộ tránh bị người khác dùng tinh thần lực do sét của Lâm Tâm, và vài chai lọ đan dược. Pháp khí thì chỉ có một cái quạt ba tiêu, còn lại là mười một linh phù và ba mươi tinh thạch hạ phẩm.
Hai giới chỉ thì yêu cần Huy Tân phải trích máu nhận chủ mới có thể đem đồ vật bên trong ra ngoài.
Giới chỉ của Lý Vinh ngoài đống chai lọ và năm mươi tinh thạch hạ phẩm ra thì còn có hai hộp gỗ. Thấy vậy Huy Tân cũng không thất vọng lắm vì cái hắn mong chờ nhất là giới chỉ cuối cùng này.
Có chút hồi hộp hắn đổ hết đồ trong giới chỉ ra đất. Một đống tài liệu linh tinh nào hộp gỗ, pháp bảo, tinh thạch lấp lóe đập vào mắt. Phải mất nửa tiếng sau Huy Tân mới phân loại được hết tất cả.
Trước hết Huy Tân kiểm tra đống chai lọ. Linh dược chữa thương được hắn để một bên, đan dược tăng tiến pháp lực riêng một bên.
Kế tiếp là những hộp gỗ. Một viên Hỏa Ngục Châu đủ biến một trúc cơ kỳ thành khói đen, vài gốc linh dược. Ngọc giãn chứa bản đồ và công pháp. Ba tấm hồn thú phù lục, sau cùng nhưng làm hắn vui mừng nhất là một bộ trận kỳ và trận bàn.
Phải nói gia thân lão Tán rất thâm hậu, bên cạnh những thứ trên còn một đống tinh thạch, 5 nội đan yêu thú cấp 2 thực lực tương đương với Trúc Cơ kỳ tu sĩ, giáp xác, da, xương cốt yêu thú, và cuối cùng là những pháp bảo và pháp khí.
Không kể đến 108 phi đao và thanh phi kiếm xanh biếc quý giá đã được lão Tán dùng tiên thiên hỏa tinh luyện trong đan điền mấy trăm năm thì còn có 3 món pháp khí đỉnh cấp khác mà các trúc cơ tu sĩ phải thèm đỏ mắt, phân biệt là một lá chắn, một hồ lô, và một vòng kim hoàn.
Bỗng dưng Huy Tân cảm thấy vẫn thiếu thiếu, tựa như đã bỏ qua cái gì đó rất quan trọng. Một hồi suy nghĩ miên man mới nhớ tới nguyên do vì sao đám người Lý Vinh đánh nhau ta sống ngươi chết với lão Tán.
Tìm kiếm một hồi mới từ trong đám đồ vật lấy ra một tấm da bò cũ kỹ bị mấy cái hộp gỗ đè lên. Lật qua lật lại thì không thấy văn tự hay bản đồ gì, đây hoàn toàn là một tấm da bình thường. Hắn thử cắt đầu ngón tay trích máu rồi truyền linh lực vào nhưng không có phản ứng nào cả. Loay hoay hồi lâu hắn cũng không tìm được câu trả lời nào khác, bực bội quẳng nó vào một góc nào đó trong giới chỉ luôn.
Nhắc đến thì phải nói, thấy giới chỉ của lão Tán có một khoảng không gian rộng lớn nhất, tới mười mét khối, Huy Tân vui vẻ thông thả đeo lên tay mình ướm thử. Lập tức chiếc nhẫn tự xiếc nhỏ lại vừa khớp với ngón giữa của hắn.
Xem xét mọi thứ lại lần cuối rồi Huy Tân mới yên tâm lên giường đã tọa chờ mọi người thu dọn đồ đạc.
Khi sơ ý dùng nội thị thuật đảo qua khu vực đan điền của mình, thì Huy Tân giật mình tỉnh dậy sờ soạng một lúc trên người nhưng không thấy vật đó đâu nữa.
Nhắm mắt kiểm tra lại một lần thì không ngờ vật đó đã thật tiến vào đan điền hắn từ lúc nào không hay biết.
Điều khó hiểu như thế này buộc Huy Tân phải ngẫm nghĩ chốc lác, mới ngỡ có lẽ khi thời điểm vai trái bị đâm một kiếm đó máu nóng chảy ra thấm đầy ngực và cả tấm kim bài màu bạc của cha được hắn cất giữ trong áo. Đã vô tình hoàn thành quá trình tích máu nhận chủ.
Khẽ run cổ tay, tấm kim bài màu bạc liền xuất hiện trên tay Huy Tân, chuyện này không khỏi làm hắn nhảy cẩn lên vì vui mừng. Nhưng ngay sau đó là từng giọt từng giọt sầu lệ bị đè nén bấy lâu trong lòng tuôn trào ra.
Nắm chặt kim bài trong tay Huy Tân thì thầm. "Cha, con sẽ trả thù cho gia tộc; mẹ, không lâu nữa con sẽ đến đón người về."
Cơn xúc động qua đi Huy Tân mới thử truyền linh lực vào Kim bài, tức thì từ kim bài tỏa hào quang sáng rực cả canh phòng, rồi từ từ bay lên lơ lửng giữa không trung bắn ra một chùm tia sáng phối hợp thành một bản tinh đồ phức tạp ngay trước mắt hắn. Mất vài giây để Huy Tân nhận ra đây là một bản tinh đồ không hoàn thiện, nó chỉ là một gốc nhỏ của bản chính mà thôi, bởi vậy tạm thời không dùng được vào việc gì.
Có chút không cam lòng hắn bèn đưa kim bài lên thử đưa thần thức vào, tích tắc trong đầu hắn hiện lên hình ảnh một mảnh không gian tối tăm rộng gấp mười lần giới chỉ của lão Tán, có từng đống từng đống đồ vật lung linh đủ màu sắc trôi nổi rải rác khắp nơi.
"Tinh thạch trung phẩm? 5000 khối?" Huy Tân vừa mừng vừa sợ thất thanh.
"Còn có 100 khối thượng phẩm tinh thạch. Oh, còn đây là..."
Mở mắt ra hắn động tâm niệm một chút liền xuất hiện một viên ngọc màu vàng đất bình thường. Sau khi xác nhận nó là một ngọc giản Huy Tân mới đưa lên áp với trán tâm thần chìm vào trong đó đọc.
Phải mất đến năm phút để đọc hết các thông tin trong ngọc giản, bấy giờ Huy Tân mới khôi phục lại từ trạng thái sửng sờ.
Bên trong ngọc giản ghi chú lại cách sử dụng kim bài, muốn hoàn toàn mở ra được tinh đồ pháp lực hắn phải đạt tới cấp độ Phân thần kỳ mới có hy vọng.
Bên cạnh đó trong ngọc giản còn có thông tin về bảo tàng của gia tộc. Hắn biết gia tộc rất giàu có nhưng thế này thì quá khoa trương rồi, không ngờ 5000 trung phẩm tinh thạch và 100 thượng phẩm tinh thạch chỉ là một phần nhỏ của bảo tàng. Đến khi hoàn thành tinh đồ mới thật sự tìm được nơi chính thức chôn giấu tất cả tài nguyên của gia tộc Trần tích lũy cả ngàn đời qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!