Phù lục là một loại bảo vật do tu sĩ tế luyện dung nhập một loại pháp thuật vào, trong có uy lực không thua gì một tu sĩ bình thường thi pháp mà tốc độ lại nhanh hơn gấp ba lần.
Vì thế trong tranh đấu giữa các tu sĩ, phù lục rất tiện lợi, họ chỉ việc kích phát một tấm phù là như có thêm một người đồng cấp thi triển pháp thuật ình.
Họ Lý một hơi phóng ra cả hơn chục tấm phù lục, chẳng khác gì gã có thêm hơn chục người giúp thi pháp cho.
Trong tức thời có mấy chục khối cầu lửa và băng chùy phô thiên cái địa bay đến. Buộc Huy Tân không thể không đổi hướng chạy vòng qua tránh né.
Nhưng không ngờ họ Lý lại lấy ra một xấp khác ném ra chặn lại không cho Huy Tân có cơ hội tiến lên được bước nào nữa.
Hai người lại rơi vào thế giằng co nhất thời không ai làm gì được ai, một người thì vừa ném phù lục vừa chạy lùi một người thì chạy đông chạy tây né tránh, chân tay luống cuống chậm lại không tiến lên được.
Bề ngoài nhìn vào Huy Tân có vẻ chật vật hơn, nhưng sự thật thì họ Lý nếu cứ đốt tiền ném phù lục như vậy sớm muộn gì cũng sẽ hết, đến lúc đó thắng bại đã định.
Thấy họ Lý chuẩn bị sắp ném phù lục ra một lần nữa, Huy Tân liền trầm thân mình, đổi trọng tâm dồn hết vào bên phải rồi phóng phi kiếm trong tay ra.
Thế kiếm bay vùn vụt đâm đến doạ cho gã họ Lý sợ vở mật không dám chần chừ mà ném phù ra nữa, gã cấp tốc lấy tấm thuẫn hình tháp lúc nãy ra chắn trước thân mình không ngừng truyền hết linh lực vào.
Một màn kế tiếp khiến họ Lý giật mình kinh hoảng, tấm khiên của gã đã chống đỡ được tất cả phi đao của lão Tán vậy mà lần này lại bị phi kiếm đâm xuyên suốt qua, phốc một tiếng rồi vỡ nát ra. Theo đà phi kiếm tiếp tục đâm vào vòng hộ thể đánh gã bay ra xa máu tràn đầy miệng nằm im trên đất.
Sự việc phát triển thuận lợi y như Huy Tân đã dự liệu, dù sao thì sức tấn công của cơ thể hắn ngang bằng yêu thú Trúc Cơ hậu kỳ. Thêm với độ cứng rắn của phi kiếm pháp bảo của Kim Đan thì tu sĩ Trúc Cơ bình thường sao mà tiếp nổi một kiếm này.
Dẫu trên lý thuyết là như vậy, Huy Tân vẫn sáng suốt bình tĩnh không vội truy kích mà chạy tới nhặt đám phi đao pháp bảo của lão Tán rơi lung tung đầy trên mặt đất rồi mới từ từ tiến lại gần.
Khi tới gần thấy gã không còn động đậy, trên người cũng không còn chút sinh khí nào sót lại hắn mới thả lỏng thở phào một cái, nhưng ngay sát na đó lại bất giác ném hết phi đao trong tay đi.
Thân thể họ Lý bất ngờ cứ như cương thi tự động lăn mấy vòng trên đất tích tắc tránh thoát tất cả phi đao rồi bật đứng dậy từ xa nhìn Huy Tân với thần tình đầy vẻ không thể tin nổi.
"Làm sao một Luyện Khí kỳ như ngươi có thể phát hiện ra?" Họ Lý không biết mình đã lộ sơ hở ở đâu nên không nén được nghi vấn trong lòng mở miệng chất vấn.
Do công pháp hắn tu luyện là Quy Nguyên công thổ thuộc tính chuyên về phòng ngự nhưng tinh thần lực lại yếu. Đánh lẽ vừa rồi phối hợp với tấm khiên đúng là họ Lý đủ sức để đỡ một kiếm kia, nhưng thay vì như thế gã đã vận dụng bí thuật tương kế tựu kế để phi kiếm đánh văng đi bị nội thương ọc máu giả bộ chết, chờ đợi thời cơ khi Huy Tân buông lỏng mà xuất kỳ bất ý ra sát chiêu đánh lén.
Nhưng thật đáng tiếc cho gã là Huy Tân tính vốn luôn cẩn thận bên cạnh đó tinh thần lực của hắn không hề kém họ Lý nên mới có thể thấy một hai điểm khả nghi.
"Xuống âm ti mà hỏi đi!" Huy Tân buông lời tàn nhẫn nói.
Khi chưa dứt câu Huy Tân đã đá liên hồi ba bốn hòn đá lớn dưới chân bay vèo tới tập kích, khiến gã họ Lý buồn bực không thôi nhưng cũng chỉ biết đứng chống đỡ hấp tấp hét lên.
"Khoan đã, ngươi coi đây là vật gì?"
Khi nhận ra vật gã đang cầm trong tay không khỏi buộc Huy Tân thầm hít một hơi ngụm khí mà đứng sững lại tại chỗ không dám tiếp tục truy kích.
Lúc này trong tay họ Lý đang cầm là một hộp ngọc có hình dáng, hoa văn, và kích thước tất cả giống y như hộp ngọc có chứa Hỏa Ngục châu vừa nãy gã đã đưa cho lão Tán.
"Ngươi không sợ chết thì cứ tiến lên, đến nước này ta cũng không ngại làm lưới rách cá chết cùng ngươi đồng quy vu tận tại đây!" Giọng điệu họ Lý đầy đe dọa, mắt léo ra những tia điên cuồng tàn bạo.
Giữa lúc không khí đang căng thẳng đầy mùi vị chết chóc, ngàn cân treo sợi tóc này, thì khóe miệng Huy Tân lại hé ra một nụ cười khinh bỉ lắc đầu.
Biểu hiện của Huy Tân làm Họ Lý cảm giác nao nao có gì không đúng nhưng lại không hiểu được là không ổn ở chỗ nào. Cũng may là không để gã chờ đợi lâu thì kinh biến lại một lần nữa phát sinh.
"Rầm!"
Hoàn cảnh xung quanh bỗng nhiên bị thay đổi và mọi thứ xung quanh lại nhìn rất quen thuộc với gã họ Lý. Nháy mắt gã nhận ra đây là Nghị sự điện nơi sư phụ, các trưởng lão, và chưởng môn thường hội họp giải quyết sự vụ trong tông môn.
"Con làm tốt lắm, Vinh nhi! có bảo đồ này sẽ giúp phái ta tìm được nguồn tài nguyên mới để phát triển trong tương lai"
"Đúng vậy, Dương huynh nói rất đúng, Lý sư điệt lần này đã lập được đại công lớn cho bổn phái...."
Đang lúc Lý Vinh vui sướng nhất tâm tình hoàn toàn buông lỏng thì thình lình đầu hắn đau như bị búa tạ bổ trúng. Tâm thần gã lại bị rơi vào một thế giới tâm tối đen như mực không thấy được gì cả, thậm chí không cảm giác được tay chân và thân thể của mình nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!