Chương 6: Lôi Lực

Huy Tân sửng sờ ra một lát rồi không thèm mặc nốt cái áo mà đứng im nhắm mắt tận hưởng cảm giác mới mẻ và thú vị này.

Tinh thần lực là một thần bí lực lượng mà sinh mạng được ban tặng khi thành công tu luyện linh lực. Nó là một tồn tại không màu không chất chẳng phải ở dạng khí mà cũng chẳng phải lỏng.

Người tu tiên có thể điều khiển nó như một rada quét môi trường và những vật xung quanh. Hay biến nó như một mạng nhện thẩm thấu vào mặt đất hay một vật để tìm hiểu cấu tạo của nó ở dạng vi mô.

Không kéo dài được bao lâu thì Huy Tân đã hơi thất vọng khi phát hiện tinh thần lực của mình tối đa chỉ có thể quét nhìn phạm vi mười mét xung quanh mà thôi.

Sợ Julian bị mệt nên hắn cũng nhanh nhẹn chỉnh lại quần áo rồi bay thẳng xuống núi.

Khi Julian thấy một bóng xám ầm ầm lao đến làm nàng phải kinh hoàng mà thét hoảng cả lên.

"Ha ha ha... là anh đây, cục cưng đừng la hét nữa không chừng sư phụ tưởng anh đang ăn hiếp em mất" Hắn đểu cáng chọc cho nàng mắc cỡ.

"Hứ, làm người ta cả ba ngày ba đêm nay lo lắng gần chết, đến lúc gặp rồi trả có lấy một câu an ủi, thôi về đây." Nàng tỏ ra vẻ oán trách đòi về.

Huy Tân là ai chứ! Nàng đã dẫn xác đến đây nào có thể ra đi dễ dàng vậy được. Sau khi ba hoa một hồi hắn mới hỏi.

"Julian, Em muốn cảm giác thử khi bay ra sao không?"

"Huh? muốn thì ai mà không muốn nhưng làm sao được cơ chứ?"

"Lên đây, bé yêu!" Hắn quay lại khum người thấp xuống làm tư thế muốn cõng nàng, hai tay vẫy vẫy mời gọi.

"Em... em hơi sợ..." nàng hơi ngại ngùng sợ có người nhìn thấy.

"Đừng lo, nhớ bám chặt vào nha. Cất cánh!" Hắn hét to một tiếng.

"Rầm"

Hai chân co lại búng mạnh một cái, cả hai bay thẳng lên trời cao cả mười mét rồi mới từ từ rơi xuống chân núi. Sau vài cái nhúng nhảy cả hai đã đi hơn hơn cả cây số.

Mấy lần đầu Huy Tân còn lo nàng sợ độ cao hay là bị gió táp vào mà khó chịu, ai dè cô nàng vừa khoái chí la hét vừa thúc giục hắn chạy nhanh hơn nữa. Hắn lập tức tăng tốc mỗi lần nhảy cũng phải bay cao cả hai mươi mét.

Cũng không được bao lâu thì Julian đã run cầm cập vì sương sớm lạnh thấm vào người. Thế là hai người lại từ từ dắt tay nhau đi đến thôn làng gần đó dạo chơi một vòng.

Khi đến thôn Hà trấn, hai người Huy Tân song song đi dạo một vòng trên con đường lớn, nhưng cả ngày không mua được gì. Phải nói ở Thú Thần đại lục này cuộc sống con người quá lạc hậu, so với những trang sức và quần áo mà hai người đã từng tiếp xúc qua, nơi này không có gì có thể gây hứng thú cho họ được.

Đến khi hơi đói hai người bèn đến một tửu điếm lớn, chọn một chỗ trên lầu trên rồi kêu vài món ăn mặn.

Huy Tân và nàng cũng thường xuyên lên núi săn thú nướng thịt hoặc xuống thôn trấn kiếm vài món mặn, tìm lại lạc thú ăn uống của cuộc sống sau những ngày ăn chay đạm bạc trên chùa.

Tên tiểu nhị nơi này cũng khá quen thuộc với sở thích của hai người. Không bao lâu đồ ăn đã được bày lên. Hôm nay Huy Tân hơi được vui nên kêu thêm hai lít rượu đế uống cho sảng khoái tinh thần sau ba ngày vật lộn giữa sống chết.

Khi rượu qua được hai tuần, một nhóm ba người trong đó có hai nam một nữ. Nam thì một tên mặt rổ, một tên trên tai trái có vết sẹo bỏng đi đằng sau. Nữ thì đi chính giữa hai mắt trong suốt láo lia có vẻ là người dẫn đầu trong nhóm này.

Cả ba đi tay không và mặc chung một kiểu trang phục màu xanh đang bước lên cầu thang tiến lên lầu hai. Sau khi nhìn quanh kiếm chỗ, rồi chọn một bàn ngồi đối diện khá xa với bọn Huy Tân.

Người khác nhìn vào là biết cả ba cùng chung một bè phái nào đó đang đi làm nhiệm vụ.

Huy Tân không hấp tấp dùng tinh thần lực quét sơ qua ba người, không ngờ là tới khi quét lên cô gái thì lại bị một lực lượng quỷ dị cản lại.

Nét mặt cô gái đi trước hơi xám lại dời mắt phớt lờ ngang qua chỗ bàn của Huy Tân nhưng không hề dừng lại, mà tiếp tục ngồi xuống rồi miệng không ngừng thì thào lẩm bẩm gì đó.

Việc này sao có thể qua mắt Huy Tân được, rõ ràng đối phương sử dụng một loại nhãn pháp nào đó đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn và đang báo động với hai kẻ đồng bọn.

"Hừ, hai luyện khí kỳ đến lúc đánh không biết hưu chết về tay ai. Còn cô gái đi giữa có thể là trúc cơ kỳ hoặc có thể trên người cô ta có bảo vật đặc biệt gì chăng?"

Huy Tân còn đang suy nghĩ miên man làm sao để ứng phó nếu có xung đột xảy ra, thì cả ba đã đứng dậy tiếng đến trước bàn hai người cuối người chào, cô gái đi giữa nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!