Chương 5: Sơ Thành

Đây gọi là hiện tượng linh khí quán thể chỉ xảy ra khi vượt nhảy cấp độ. Trong quá trình này linh khí sẽ tu bổ lại cơ thể hoàn toàn từ trong ra ngoài, đây là việc chỉ ngộ chứ không thể cầu.

Nhưng trọng điểm là đồng hành với nó luôn là sự đau khổ của cơ thể bị tra tấn giữa sống và chết. Huy Tân nhờ có truyền thừa biết được việc này nguy hiểm như thế nào.

Sâu thẳm trong cơ thể Huy Tân khi này, từng tế bào một đang bị linh khí dung nhập vào rồi tự nhân đôi thành hai sau đó là chính nó bị hủy diệt, rồi lại từ từ được tái sinh lại thành một tế bào hoàn toàn mới có sinh cơ, hoạt lực, và độ dẻo dai hơn hẳn.

Nếu người được linh khí quán thể không chịu đựng được nỗi đau này và vượt qua, mà tan rã ý chí bị ngất đi giữa chừng. Nhẹ thì tế bào bị biến dị dẫn đến ung thư toàn thân, nặng thì chết ngay tại chỗ. Nói tóm lại là thất bại đồng nghĩa với thần hình câu diệt.

Riêng Julian sau đêm hôm đó thì cả người cảm thấy như là được cải lão hoàn đồng như trẻ lại thời tuổi mười sáu, sinh lực dồi dào, thần sắc tươi tắn khỏe khoắn một cách lạ kỳ. Nàng thấy Huy Tân cứ ngồi im thin thít như vậy thì rất lo lắng nhưng lại sợ hại hắn luyện công bị tẩu hỏa nhập ma nên không dám đến gần chỉ vội chạy kêu đại sư đến xem xét.

"Hắn đang luyện công đến lúc quan trọng nên không thể nói chuyện được, con cũng đừng quá lo lắng" Phán xong một câu ông ta lại tiếp diễn công việc tụng kinh niệm phật vĩ đại của mình.

Cũng may là việc này kéo dài mười ngày mười đêm thì bắt đầu có dấu hiệu chậm lại dần. Giờ phút này trong đan điền của Huy Tân hắc động đang từ từ giảm tốc độ lại. Phía sau hắc động là một khối khí màu trắng sữa xoay tròn không ngừng được hắc động tích tụ linh khí khắp nơi chuyển đến bồi dưỡng.

Qua đến ngày thứ mười hai thì hắc động dừng lại hẳn khi đoàn khí đen và trắng ở trại thái cân bằng không ai chiếm lợi thế hơn ai. Ngoài ra chúng như có linh tính tự bay đến gần nhau, rồi quấn lấy nhau như hình với bóng, ngay cả như thế chúng lại tự lập riêng biệt không dung hòa thành một.

Đến tận lúc này Huy Tân mới có lại quyền khống chế cơ thể và hai đoàn khi trắng đen này.

Huy Tân chầm chậm mở hai mắt ra, nếu có người xung quanh sẽ thấy được trong mắt trái hắn ánh ra hắc quang còn mắt phải tỏa ra bạch quang.

Cả người Huy Tân run rẩy kịch liệt trong sung sướng vì đã thành công vượt qua được linh khí quán thể mà còn được sống.

Huy Tân sợ đây chỉ là ảo mộng nên còn lấy tay tát bốp bốp vào mặt mình. Cứ như thế hắn cả người trần như nhộng đứng thẳng ngửa đầu lên sảng khoái tru dài một tiếng, tiếp đến không ngừng cười haha vang vọng cả núi rừng.

Khi Julian chạy đến thấy Huy Tân như vậy cũng bị doạ sợ tái xanh mặt, lo lắng hắn luyện công quá phát điên rồi. Nàng chỉ dám đứng từ xa khe khẽ gọi hắn.

"Thiếu gia! Thiếu gia!"

Khi Huy Tân thấy nàng thì hơi ngẩn ra, chợt cảm nhận được hạ thân hơi mát mát liền lập tức cúi xuống thì thấy mình vẫn còn trần truồng. Máu dồn lên cả mặt đỏ chói như mông khỉ, hắn lật đật mặc vội quần áo vào. Lúc còn đang xấu hổ vật vã kéo quần lên thì tiểu Lục đã chạy đến, gã thấy vậy liền hỏi.

"Bị táo bón àh? Khi tớ bị cũng đâu đến nỗi phải hét to đến như thế?" Tiểu lục ra vẻ khó hiểu hỏi.

"Khụ, khụ... đại khái cũng tương tự như vậy" Huy Tân không biết giải thích thế nào nên đành để cho tiểu Lục hiểu lầm luôn.

Nhận ra hắn không sao cả, Julian vui mừng quá nỗi chạy lại ôm chầm lấy hắn mà quên mất còn có người khác đang đứng ở đây.

"Tớ cũng bị táo bón nè, mới bị tức thì luôn. Julian tớ... tớ..."

"Kệ nhà ngươi, nói chuyện đó với người ta làm gì?" Nàng vừa tức lại vừa mắc cười mắng gã.

"Khụ... khụ... A di đà phật! Tiểu Lục lần này bị bắt tại trận rồi ngươi còn gì để nói nữa không?" Đại sư không biết khi nào đã đứng sau lưng tiểu Lục chất vấn.

"Con chỉ nói là bị táo bón thôi! Chứ có gì đâu mà bảo là bắt tại trận" Tiểu Lục uất ức lầm bầm

Huy Tân thấy không ổn nên lên tiếng giải vây cho hắn, "Sư phụ người khỏe?".

"Lần này con tu luyện gây ra chấn động như thế phải chăng đã có thành quả" Đại sư nói tự nhiên y như là tiểu Lục không hề tồn tại ở đây vậy.

"Hà hà không dám giấu sư phụ, quả thật có chút tiến triển"

"Uhm... Julian nhìn sắc khí con có vẻ đã khá hơn rất nhiều đó, qua đây để sư phụ bắt mạch xem" Ông nhìn qua Julian rồi nói.

"Dạ vâng, nhờ sư phụ" Ngoan ngoãn gật đầu một cái rồi nàng nhẹ nhàng đi qua.

Huy Tân và Tiểu Lục yên lặng đứng chờ.

Sau một hồi chờ đợi đại sư mới gật gù nói. "Kì lạ, thật kỳ lạ sinh cơ không những phục hồi mà còn dồi dào hơn trước kia. Không biết con đã làm cách nào mà có thể chữa được chứng bệnh hiểm nghèo này vậy.

Huy Tân nghe vậy nhanh nhẹn giành trả lời, "Sau khi con lấy Hàn Tam Sắc thảo với Nhân Sâm trăm năm sắc chung cho nàng uống hai tuần liền thì bắt đầu có linh nghiệm ạh ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!