Chương 4: Dị Biến

"Quấy rối?", Hắc Ảnh liếc mắt nhìn tên đại ca khinh khỉnh nhắc lại, rồi mới ra vẻ thần côn quát lại, "Chả làm sao cả, ta đây thấy cái ổ chó này ngứa mắt nên đến quấy rối đó".

"Hỗn Láo! Đại ca đừng phí lời với nó nữa, chúng ta cùng lên. Đệ không tin không băm hắn ra thành trăm vạn mảnh được" Một tên thổ phỉ trẻ tuổi có vẻ mới gia nhập cuồng vọng hét lớn.

"Ha ha ha... được, các ngươi cứ lên đây. Ông đây chấp hết!", Hắc Ảnh diễu cợt thách thức nhưng chưa nói xong hết câu là đã xuất thủ trước. Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương.

"Bụp, bụp, bụp, bụp" Mọi người chỉ thấy một loạt bóng đen chợt lướt sang trái tung một cước, giật lùi về quét chân rồi đánh ra hai chưởng.

Nháy mắt vậy mà đã có bốn tên liên tiếp bị đánh nằm thẳng cẳng trên đất. Cả đám lúc này mới bừng tỉnh hùng hổ giơ đao múa kiếm lao vào.

Bất kể là giữa rừng biển núi đao Hắc Ảnh vẫn tả xung hữu đột đánh ngã thêm tám tên gần nhất nữa.

Tên đại ca hai mắt mở to ngưng thần chăm chú từng động tác của Hắc Ảnh cố gắng phân tích ra nguồn gốc công phu của đối phương, người ta nói "biết người biết ta trăm trận trăm thắng".

Thân pháp của tên bịt mặt này cực kỳ quỷ dị, khi di chuyển hắn không những không phòng thủ hay né tránh mà còn lao thẳng vào đòn tấn công của đối phương. Cả thân người như tờ giấy phiêu lãng giữa đường đao khẻ kiếm rồi mượn sức đối phương đánh cản lại những người xung quanh cho mình.

Chưa nói đến khi tấn công, mỗi lần Hắc Ảnh xuất chưởng trông rất nhẹ nhàng uyển chuyển lấy nhu làm chủ, phải nói đúng hơn là lòng bàn tay hắn xuất hiện một hấp lực tà quái hút đối phương về phía mình. Thế mà ngay sau đó lại là một lực chí cương chí dương ồ ạt đẩy tới. Những người bị Hắc Ảnh đánh trúng lập tức bị hút hết nội lực cả người vô lực ngất đi.

Thấy vậy trại chủ không khỏi đổ mồ hôi lạnh đầy lòng hai tay và sống lưng. Thời gian trước đây mấy năm từng có một lời đồn về một sát thủ thần bí mới xuất hiện chuyên đi hút nội lực người khác để tu luyện. Lạ ở chỗ là mục tiêu của tên này luôn là những tên trộm cướp tà ác rồi tiếp đó là những băng đản thổ phỉ ở khu vực này.

Theo lời kể tên sát thủ luôn hành động vào ban đêm mặc một bộ quần áo đen bị mặt, tay không tất sắt đánh giết khắp nơi nên được gọi là Hắc Ảnh.

Đến phút giây này thì trại chủ biết tất cả người ở đây không ai có thể là đối thủ của hắn, nên đành phải xuất tiệc chiêu cuối cùng thôi. Thầm cắn răng một cái trại chủ không chần chờ nữa lập tức nâng tay trái lên, chờ cơ hội nhắm thẳng vào lưng bóng đen rồi bấm nút cơ quan.

"Chíu"

Tích tắc một cây phi tiêu toàn thân màu bạc ở đầu mũi có hàn quang kịch độc xé gió từ trong tay áo tên đại ca phóng tới sau lưng tên bịt mặt.

Lúc này Hắc Ảnh vừa mới bay lên đá vào mặt tên côn đồ thứ chín, thân hình vẫn còn ở lơ lửng trên không trung, không cách nào né tránh kịp. Mọi người thấy vậy lòng thầm cười lạnh thủ thế, tay nắm chặt vũ khí chuẩn bị bao vây chém tên bịt mặt không để cho nó chạy thoát.

Tiếng rít của ám khí đã đến sát bên tai, nhưng tên áo đen lại không có phản ứng dị thường gì. Vẫn một bộ dạng bình chân như vại như không có gì xảy ra.

Chớp mắt phi tiêu đã đâm xuyên qua xét rách áo tên Hắc Ảnh lộ ra cả một phần da thịt tuy nhiên liền bị một lớp khí trong suốt mỏng manh mà dẻo dai cản nó lại bên ngoài không thể tiến thêm một phân nào nữa. Như thể là đâm vào phải một tấm thép cứng rắn. Đến khi hết đà, phi tiêu bị đẩy ra rơi xuống đất phát ra vài tiếng leng keng.

Ai nấy sửng sờ đứng đực ra, lập tức trong đầu họ chỉ hiện lên bốn chữ vô cùng khủng khiếp "Kim Cương Bất Hoại thể?". Có người hai chân bắt đầu run run thiếu chút nữa là đã quỳ xuống luôn.

Nhưng người kinh sợ nhất ở đây không ngoài ai khác lại chính là bản thân Hải Lân trại chủ. Ông ta là người biết rõ uy lực của một phi tiêu này nhất.

Cả cuộc đời Hải Lân trại chủ nhờ có phi tiêu này mà đã đánh đông dẹp bắc giết biết bao cao thủ, gây dựng được một cơ nghiệp hôm nay.

Phi tiêu này được hắn làm từ hợp kim cứng rắn quý hiếm lấy từ một thiên thạch trên trời rơi xuống nên cứng rắn sắc bén vô bỉ rồi lắp vào cơ quan bắn ra. Có lý nào người áo đen lại không hề bị một vết trầy xước nào cả.

Nên biết chỉ cần đối phương dù bị thương tích dù rất nhỏ cũng đủ để chất độc phát tán dẫn đến tê liệt toàn thân rồi máu huyết đông cứng lại mà chết.

Không biết là kẻ nào dẫn đầu bỏ chạy đầu tiên, làm cả đám còn lại cũng không còn can đảm phân vân chừng chừ nữa, lục đục kéo nhau tháo chạy theo ra ngoài.

Ngay thời điểm này mắt Hắc Ảnh ánh ra một tia giễu cợt.

"Muốn chạy?" Hắn gầm lên.

"Rầm"

Khu vực mặt đất dưới chân hắn bị đạp lún xuống tạo thành nhiều đường nứt nẻ lan ra tứ phía, và thân ảnh Hắc Ảnh cũng đồng thời biến mất.

"Đùng"

Một tên trong đám người bỏ chạy đầu tiên bị đánh văng ngược lại bên trong hang rồi rơi xuống đất. Mình đấy máu me không còn trông ra được hình dạng gì nữa.

Khi nhìn lại thì đã thấy Hắc Ảnh đang đứng chắn trước cửa hang động nhìn đám người băng hàn phun ra hai chữ "Chạy chết".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!