Chương 31: Huyết Tẩy

Từ đỉnh Tiềm Phong phi hành chọn một tháng về hướng đông nam sẽ đến vùng cảng nổi tiếng Yanba, nối liền ra cửa biển đông một trong hai đại dương lớn nhất của đại lục. Ở đây cũng là một vùng biên giới quan trọng thuộc Liên Minh Cửu phái để chấn cửa biển Đông, phòng tránh thuỷ quái tiến vào đất liền gây thiệt hại to lớn cho nhân tộc.

Mặt khác kề bên đó luôn là những nguồn khoán sản quý hiếm dồi dào thu được từ biển cả vô cùng có lợi cho việc tu luyện của tu sĩ. Do đó ở đây tam lưu hay thậm chí nhị lưu môn phái và các đại gia tộc thi nhau mọc lên như nấm, dẫn đến nhiều tranh chấp chém giết xảy ra liên miên trong vùng như cơm bữa.

"Trình dâng gia tổ, đây là phong thư do gia chủ Tống gia sai người đưa đến sáng nay, họ yêu cầu chúng ta xuất binh." Một gã gầy gò đầu đội mũ vải giấy đen hai chân đang quỳ trên sàng gỗ tay nâng một phong thư mạ vàng lên quá đầu nói.

"Có bao nhiêu nhà cùng nhận được phong thư như thế này?" Một phụ nhân sắc diện tươi tắn nhàn nhã hấp một ngụm trà thơm rồi nói.

"Thưa gia tổ là toàn bộ... tất cả bác đại gia tộc phụ thuộc Nham Lam thành của Tống gia đều đã nhận được." Gã gầy nhấn mạnh lời đáp lại.

"Xem ra lần này không thể thoái thác được... Dạo này bên đó có dị động gì không? Nói, nói hết việc lớn nhỏ gì đã xảy ra mà chưa được báo lại, không được thiếu sót điểm nào." Người nữ nhân không còn tâm tình bình phẩm trà nữa, hối giục thuộc hạ.

"Theo điều tra và tình báo của chúng ta, trên dưới Nham Lam thành của Tống gia vẫn như thường. Không hề có xảy ra huyết thù nào với các nhị lưu thế lực khác... Chỉ... là..."

"Chỉ là chuyện gì? Nói mau!"

Gã gầy lúng túng nói. "Chỉ là cách đây hai tuần, thiếu gia Tống Tinh Thông có một lần ra ngoài du lãm nhưng sau đó vẫn chưa thấy trở về."

"Có chuyện này sao? Sao chuyện quan trọng như vậy bây giờ ngươi mới nói?" Phụ Nhân tức giận mặt méo xệch đứng dậy nhìn gã âm trầm nói.

"Thuộc hạ thiếu sót, cứ tưởng tên thiếu gia đó chỉ đi hẹn hò với nữ nhân kia vài ngày rồi trở về, nhưng không ngờ lần này đi tận hai tuần sau mà vẫn biệt tâm vô tích."

"Được rồi tội ngươi cứ để đó, mau đi truyền lệnh triệu tập tất cả cửu đại trưởng lão chuẩn bị cùng ta đi tụ hợp với Tống gia." Gia tổ thần sắc âm tình bất định phân phó.

Cùng lúc đó việc như vậy cũng xảy ra tương tự ở cả bảy tam lưu gia tộc phụ thuộc vào Nham Lam thành của Tống gia.

Nửa ngày sau, bóng râm cây đa vừa nghiêng đổ dài trên sân đá xanh rộng lớn của doanh trại tập kết trong Nham Lam thành một trong năm đại thành của Tống gia, có hàng chục thân ảnh già có trẻ có đứng chia đều thành tám đoàn, mỗi đoàn do một tu sĩ Nguyên Anh kỳ dẫn đầu.

Khi số lượng đã tập hợp đông đủ không để họ chờ đợi lâu thì một luồng khí tức khủng bố ập xuống tám người đứng đầu chỉ hơi rung nhẹ một cái bất quá 72 Kim Đan còn lại thì không được thoải mái như vậy. Cả đám khuôn mặt trắng toát không cắt ra được giọt máu, chân tay bủn rủn, thậm chí có người khuỵu xuống hay té lăn ra đất.

Từ phía sau những ngói đình đài các ánh vàng do nắng chiều tà chiếu xuống, một đoàn mười người như thiên binh thiên tướng hạ phàm lơ lửng nhìn xuống đám người ô hợp ở dưới đất.

Một tên mũi ưng có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đứng ra nhìn mọi người rồi mở miệng hùng hồn nói. "Các đại trưởng lão, các trưởng lão của bác đại gia tộc, Tống gia lần này không may gặp phải một kẻ đối đầu nguy hiểm có thực lực tương đương cấp bậc Nguyên Anh kỳ, còn ở giai phẩm nào thì vẫn chưa được làm rõ, nhưng kề bên kẻ này còn có hai đại xà tinh linh thú cấp 4.

Vì muốn bắt sống người này về nghiêm trị đền tội cho vong linh của thiếu chủ và 23 vị anh kiệt đã tử trận, Tống gia rất cầu sự viện trợ của bác đại gia tộc, sau này nhất định sẽ luôn cùng các vị kề vai sát chiến với kẻ thù để bảo vệ an nguy con cháu của gia tộc chúng ta..."

Bên dưới ai cũng bình lặng lắng nghe, không có tiếng phản bác gì, mặt khác cũng không có hô hào hưởng ứng. Ở đây toàn là cáo già đã thành tinh đã trải qua bao nhiêu sương gió bão bùng, điều là từ trong huyết chiến mới tu luyện nên một thân tu vi ngày nay, ý chí cứng cỏi đâu dễ bi lung lay do vài lời sáo ngữ này.

Nói được hồi lâu cũng đã thấy mỏi miệng người mũi ưng mới kết thúc bài diễn văn và lui xuống đứng sau lưng một lão tóc trắng búi cao gương mặt hiền hoà. Người này là Tống Vân Hoàng Nguyên Anh đỉnh được gia tộc bổ cấp làm lãnh đạo cho nhiệm vụ vây bắt địch lần này. Nói bắt chứ thật ra trong quá trình đấu pháp ai dám đảm bảo sẽ không có chuyện hối tiếc gì đó xảy ra?

Mà chẳng ai quan tâm dù là người sống hay chết, dù sao thì đem xác về cũng đã rửa nhục cho gia tộc rồi.

"Cũng không sai biệt lắm, Thập Bát liên đội, lập!" Tống Vân Hoàng ngẩn nhìn trời rồi nhàn nhạt quát một tiếng.

Tất cả 89 người còn lại không dám chậm trễ cùng vâng dạ rồi theo hướng đội của mình đã được phân bố tứ trước mà bay đi. Nhanh chóng mười tám đội hình năm người lần lượt tổ hợp, mỗi đội có một Nguyên Anh kỳ dẫn đầu theo sau là bốn Kim Đan kỳ.

Tống Vân Hoàng lãnh khốc chỉ thẳng về phương bắc mà ra lệnh. "Hướng thẳng Hắc Mã thành!"

...

Đêm xuống Huy Tân muốn vào các tửu quán của thành thị để mua thêm linh tửu, mà là vạn dặm xung quanh đây lại chỉ có mỗi một thành thị gần nhất là Hắc Mã thành. Với thể chất của hắn bây giờ rượu thường ở dân gian đã không thể lọt vào mắt hắn nữa rồi, uống vào chỉ để căn bụng và đi tiểu cho nhiều hơn mà thôi, chẳng thể ảnh hưởng được bao nhiêu tới thân thể tựa như yêu thú cấp 3 của hắn.

Sau khi mua được thượng hạng linh tửu xong thì linh thạch trên người Huy Tân cũng chỉ còn vài ba khối trung phẩm, nhiêu đó không đủ cho hắn uống thêm được hai ngày nữa. Đang cầm bầu rượu đi đổ xiêu đổ vẹo trên đường, hắn thật muốn kiếm cớ đập phá đánh nhau với một ai đó để vơi bớt nỗi trống vắng trong lòng.

Đang loay hoay tìm kiếm mục tiêu thì có một cô gái mặt mũi lam lũ trạc mười lăm mười sáu gì đó đang cầm bản "bán thân cứu cha" đang từ trong con hẻm nhỏ chạy ra tông vào người hắn, nhưng liền bị cơ thể cứng như thép của hắn hất ngược lại té xuống đất trầy da tróc vẩy chảy máu đầm đìa.

Huy Tân chỉ nhìn xem cô ta còn sống không rồi liền nhúng vai bỏ đi, bước chân vừa nhấc lên thì đã bị hai tay người con gái kia nắm chặt lấy dùng ánh mắt cầu cứu nhìn hắn.

"Không quen không biết đừng nhìn ta bằng ánh mắt đòi nợ như vậy, trên người ta cũng không còn bao nhiêu tinh thạch không đủ cho cô đâu." Huy Tân lạnh nhạt lắc chân dễ dàng thoát khỏi vòng tay bị bầm tím bầm xanh gầy gò vô lực đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!