Trước đó 36 tiếng...
"Chuột hãy mau truyền tải hình ảnh hiện thời về thánh điện, cố thiếp lập kết nối tạm thời với Nữ Vương. Đuôi Gà dùng rada quét tỉ mỉ tình hình bên dưới, ta muốn biết rõ nguồn năng lượng đó là gì, nó từ đâu đến, và cái gì đã kích hoạt nó. Khỉ ở lại bảo vệ Chuột và Đuôi Gà. Còn lại sáu Trâu Thần chiến sĩ theo ta xuống khảo sát tình hình, triển khai đội hình phòng ngự sẵn sàng tác chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào." Lam Tử không chần chừ vô cùng lão luyện liền một mạch ban bố các mệnh lệnh đi xuống.
Các đội viên cùng nhau hét một tiếng rõ rồi nghiêm chỉnh đi thi hành mệnh lệnh mà mình đã được giao.
Lam Tử không dừng lại để kiểm tra hành động của mọi người có đúng ý mình không mà đã trực tiếp điều khiển meka B-8 đầu sói màu bạc của mình lao đi xuống dưới, theo sát phía sau là sáu đầu trâu thân mình đầy giáp xác màu xám cứng rắn vô bỉ không thua kém gì huyền thiết tinh luyện. Như đã có phối hợp từ trước, khi bắt đầu tiến vào bầu khí quyển đội trinh sát bảy người Lam Tử, mỗi người cùng triệu hồi ra một cái khiên hình tròn rồi áp sát thân mình vào phía sau khiên mà phóng đi.
Như bảy ngôi sao băng rực lửa bắn xẹt trên bầu trời không ngừng tiếp cận với đại lục. Khi chỉ còn cách mặt đất khoản mười km, Lam Tử bắt đầu ra dấu đáp xuống với sáu đầu yêu quái kia rồi mới đặt bàn tay lên khiên không ngừng truyền linh lực vào.
Trên bề mặt bóng loáng phía bên kia của khiên đang bị lửa nung nóng đỏ chói thì có chín cái lỗ nhỏ từ đó phun ra chín cột hào quang chói mắt đẩy ngược nhanh chóng giảm thế rơi lại, nếu nhìn kĩ có thể thấy trong chín vệt sáng này có vô số các hạt điện tích li ti được cùng bắn ra.
Đây chính là Phong Tích Động Cơ đẩy (Ion Thruster) rất được thông dụng trong vũ trụ, nó dùng phong, hỏa và lôi linh lực để tạo ra các hạt ion có điện tích trái ngược mà sinh ra lực đẩy. Chín luồng sáng ion đó chợt phun chợt ngưng vài lần thì đã hoàn toàn triệt tiêu hết lực rơi.
Lam Tử điều khiển meka tung mình lộn một vòng trên không rồi nhẹ nhàng đáp xuống. Thu cái khiên vào trữ vật không gian, Lam Tử nhìn ngó xung quanh thấy sáu đầu trâu thần dù không có hành động nhẹ nhàng tiêu sái như hắn tuy vậy cũng đã an toàn đi tới, hắn mới gật đầu ra hiệu để họ chia nhau ra bao vây khu vực rộng lớn này lại.
Trên tay mỗi chiến sĩ đầu trâu là một cây chùy dài kỳ dị có hai đầu nhọn hoắt lấp lánh đầy những thần văn. Khi đã tiến vào vị trí đã được chỉ định, cả sáu người cùng truyền âm hô một tiếng rồi đồng đều vận sức cắm vật cầm trong tay thật mạnh xuống đất.
Mặt đất bỗng không ngừng rung chuyển, cây chùy vốn nằm sâu dưới đất như một mần non mọc cao lên, chớp mắt đã đạt tới hàng trăm mét rồi cùng toả ra hào quang vạn trượng, đan chéo với nhau thành một lớp màng năng lượng mỏng màu đỏ có kết cấu từ vô số hình lục giác hợp lại nhìn như tổ ong úp chụp xuống.
Đại trận đã được kích phát thành công, nhưng sáu tên chiến sĩ kia tay vẫn không rời cây cột to lớn, linh lực trong người thất thoát như nước thác liên miên đổ vào cây côn trước mặt.
Trong khi đó ở bên kia, Lam Tử như ma quỷ lẵng lặng hiện thân ra trước mắt chúng nhân, từ trên cao liếc nhìn tám người Lạc Thiên Thành như đang nhìn tám con kiến cũng không khác nhau ầm ầm nói. "Việc ở đây đã có thánh điện lo, các người không cần quản. Từ đâu đến thì hãy về đó đi."
Bọn người Tư Quần và Lý Tuân được chứng kiến hết kinh ngạc này đến kinh ngạc khác miệng lưỡi cứng đơ ra không thể nói được gì. Riêng Thiên Kiếm Lạc Thiên Thành có tu vi Hoá Thần hậu Kỳ cao nhất ở đây đứng trước một chuyện kinh tâm động phách như thế này, cũng chỉ qua thời gian mấy cái hô hấp đã hoàn hồn trở lại hô lớn. "Xin tuân mệnh, sứ giả..."
Bảy người lão Doanh và Tư Quần còn lại cũng chợt tỉnh ngộ vội vàn cuối người vâng dạ liên hồi không thôi.
"Sứ giả đại nhân, không... không biết... bên kia...?"
"Không cần phải nói!" Lam Tử giơ bàn tay thép to đùng cắt lời Lạc Thiên Thành. "Đây không phải là chuyện các ngươi có thể biết được, mau biến khỏi chỗ này khi ta còn chưa thay đổi chủ ý."
"Chúng tiểu bối sẽ rời đi ngay, đại nhân ngài đừng bận tâm." Lão Doanh vội cướp lời rồi không dám nói nhiều thậm chí truyền âm cũng không chỉ đánh mắt ra hiệu với Thiên Kiếm ngầm có ý đừng nhiều chuyện nữa chuồn thôi.
Lạc Thiên Thành cũng là người biết tiến thủ nên gật đầu nhẹ cái rồi xoay người đạp con rùa dưới chân cùng hai thầy trò Doanh lão bỏ đi. Ngay sau đó không bao lâu năm người Tư Quần và Lý Tuân cũng lục đục tách ra ai đi đường nấy.
Bất quá họ chưa đi được bao lâu thì vùng chướng khí lại có dị động, vốn cả ngọn núi Tiềm Phong bị che khuất thì nay đã lộ diện ra. Tất cả hắc khí và dãy ánh sáng bảy màu đã cùng nhau biến mất không để lại một chút dấu vết nào.
"Soạt!" Một thân ảnh nữ nhân áo trắng như tuyết do linh khí tụ lại hiện ra liếc mắt đánh giá tình xung quanh một chút rồi lạnh lùng nói. "Lam Tử, chuyện gì đã xảy ra ở đây?"
"Bẩm Nữ Vương, hạ thần cũng... không rõ nữa. Trước đây một khắc mọi thứ vẫn còn ở đây và đã bị chúng thần lập đại trận Cách Diện phong bế lại, nhưng chỉ một giây kế tiếp sau đó đã trống rỗng, như hoàn toàn biến mất vậy. Hạ thần quả thật chưa bao giờ nghe hay thấy việc nào lạ kỳ như thế này. Nữ Vương ngài nhìn, đại trận của chúng ta vẫn còn nguyên vẹn không mảy may tổn hại, tuy vậy..." Lam Tử vừa nửa quì một chân vừa cân nhắc lời nói cố gắng báo cáo lại tình hình một cách ngắn gọn và rõ ràng nhất.
Bên kia đám người Lạc Thiên Thành thì chỉ thấy đằng xa trong một vùng sương trắng vị sứ giả đầy uy nghiêm kia đang khuỵu chân nói chuyện với một người nào đó mà họ không tài nhìn rõ khuôn mặt được.
Tuyết Nữ Vương cười châm biếm. "Ngươi đang nói với ta là cả đám chướng khí đó đã tự động thuấn di đi mất? Ngươi có hiểu điều mình đang nói có ý nghĩa gì không? Cả vũ trụ này không có cái gọi là thuấn đi hay vận chuyển tức thời gì cả, có thì cũng chỉ tồn tại trong tiểu thuyết phim ảnh viễn tưởng mà..." Đúng lúc này, khi Nữ Vương chưa kịp dứt lời thì không gian xung quanh đã bị đông kết hết lại. Dù bà ta có hoảng hốt giãy giụa như thế nào cũng không thoát ra được.
Cùng lúc đó khi bị đống băng thì vũ trụ cũng đang dần lệch khỏi quỹ đạo vận hành vốn có của mình, nó không ngừng tiến gần và tiếp cận với giao diện của một vũ trụ khác.....
"Hihi... Chị thấy Shoje anh dũng không, sau này em cũng sẽ lớn lên trở thành người đẹp trai và hào hùng như vậy!"
"Được rồi, đừng coi phim nữa mau ăn hết cái bánh cà rốt rồi uống thuốc cha em mới đem về đi, không thì chẳng được ra ngoài chơi đâu..."
"Mấy đứa con trai trong lớp thật cù lần, em trả ưa đứa nào cả. Chúng không vì mượn tài khoản thì cũng vì game nên mới nói chuyện với em. Chúng tưởng là em ngu chắc?"
"Mấy đứa con gái thế nào? Chắc nhiều cô để ý em lắm nhỉ?"
"Nhắc tới chỉ bực mình, đám con gái toàn là công chúa tiểu thư mắt luôn để trên chán nên đâu nhìn thấy được vẻ đẹp kiều mị của em"
"Hihi... Em học đâu ra mấy cái câu khiêm tốn quá vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!