Chương 29: Ngày Băng Tối

Lam Tử, ngươi nói đi." Nữ Vương ừhm một tiếng rồi nhìn người đứng đầu đội có bộ giáp nhìn như một khổi lôi đầu sói ra lệnh.

"Chúng thần bất tài tới nay vẫn chưa điều tra ra rõ được tình hình bên dưới, có thể nói nó vô cùng... tà quái. Cả vùng chướng khí đen như một hắc động không gì không cắn nuốt, sinh vật, thực vật, và vật chất chứa năng lượng một khi đã vào thì sẽ không trở ra được. Cũng vì thế thần có thể nhận định đây không phải là trùng động hay hắc động do thế lực khác tập kích tạo ra.

Vì hắc động ít nhất còn có thể dùng máy quét siêu xạ từ để tìm hiểu, nhưng đám khí này không một loại rada nào của bên ta có thể xuyên thấu qua." Giọng nói Lam Tử đầy biểu cảm cung kính từ trong Meka phát ra.

Ngưng một hồi lâu Tuyết Nữ Vương mới hỏi tiếp. "Hừm… Tình hình bên Xích Diêm tử vực thế nào?"

"Bẩm Nữ Vương, vẫn như cũ không có biến động gì." Lam Tử trả lời vô cùng ngắn gọn.

"Được rồi, các ngươi tiếp tục giám sát khối khí đó chặt chẽ cho ta. Không có lệnh không ai được phép tự ý đi vào, trái lệnh… Nếu ai cả gan trái lệnh đi vào đó rồi thì các ngươi cũng trả còn mạng để mà trở về lãnh phạt." Nói lạnh nhạt một câu rồi nàng ta liền biến mất không để lại một chút dấu tích.

"Haiz... Cũng may chỉ là đối diện với một cái hoá thân, nếu đứng trước bản thể của ngài không biết tim ta có thật sẽ bị ánh mắt đó làm cho đóng băng như trong lời đồn không." Lam Tử liếc nhìn ở dưới góc phải mắt mình thì thấy hình ảnh một tên đàn em đầu đỏ bên dưới có thêm hàng chữ danh tự 'Khỉ' đang lào thào trong kênh mật thoại của bốn người.

"Nói thế mới biết đội trưởng chúng ta cừ ra sao. Nhìn sáu thằng quái thú kia kìa, đến cả thở cũng không dám thở." Lần này trong đầu Lam Tử màn hình lại chèn lên trên thêm hình ảnh một gã buộc tóc dài râu ria lởm chởm trong miệng gậm lấy hai ống thép thuốc lá, bên dưới có dòng chữ "Gà", đang phì phò đầy khói trắng nói.

"Haha..." Cả đám bốn người phì cười.

Lam Tử quay qua nhìn tên nhân tộc cuối cùng trong đội, trong não hắn liền hiện thêm ra một khung thông tin vô cùng chi tiết về bộ giáp meka của người trước mắt, bên trên ô thông tin còn đính kèm một tấm hình của một cậu bé đầu trọc khoản bảy tám tuổi. "Chuột này! Em có làm sao không đấy? Không phải đang coi phim xx?"

"Hả... Kh... ông, không... hề có! Đừng có đùa... như thế" Cậu bé Chuột bối rối lắc đầu vung tay quây quẩy từ chối.

"Không? Sao mặt lại đỏ như đít khỉ thế kia?" Lam Tử tỏ vẻ khó hiểu nói.

"Đội trưởng, mông em không hề đỏ! Không tin em vạch ra cho anh xem!" Tên tóc đỏ biệt hiệu Khỉ nhảy dựng lên phân bua.

"Hắc hắc, thôi đi Khỉ, đừng thất đức quá, nếu làm ta nôn ra hết ở trong đây thì thật là một ác mộng." Tên buột tóc được gọi là Gà kinh hoảng la toán cả lên.

"Thằng ngốc, anh mày nói là giống loài khỉ thật, chú mày muốn biến thành khỉ thật àh." Lam Tử phất tay bỏ qua rồi lại nhìn Chuột nói tiếp. "Nhưng nếu quả thật như thế thì Chuột lại là người cừ nhất ở trong đội rồi nhỉ"

"Kaka... hắc hắc..."

"Đúng đúng... Anh đây cũng phải bái phục tiểu đệ rồi àh nha. Nhớ khi xưa bằng lứa tuổi của chú, anh đây chỉ biết tu luyện khô khan luôn giữ mình trong sạch"

Cả ba đang bò càng ra cười thì một tên mặt trâu trong sáu tên quái thú mở miệng ồ ồ nói. "Đội trưởng, người nhìn!"

Lam Tử liền thu lại vẻ cười cợt, liếc mắt nhìn theo hướng ngón tay thô kệch đen sì của tên trâu điên đang chỉ. Hình ảnh bên dưới lập tức không ngừng được phóng to lên trong đầu, nháy mắt hắn đã thấy ngay chính giữa đám chướng khí đen chợt có vài tia sáng lập lòe bảy màu, như một vì sao lẻ loi giữa đêm tối.....

Đồng thời lúc này khu vực ở bên ngoài hắc khí, trên không hay dưới đất đang nổ ra có hơn mười mấy trận đấu pháp, tiếng nổ kinh thiên liên tục vang vọng cả một góc trời.

"Tất cả cút hết cho ta." Bổng một tiếng rống chấn động thương khung khiến tâm thần những tên đang đỏ mắt chém giết bên dưới phải bừng tỉnh. Nếu là tồn tại Nguyên Anh kỳ thì đầu óc chỉ hơi chấn động một chút rồi khôi phục như cũ, nhưng còn những tên có tu vi Kim Đan trở xuống linh lực trong nội thể bị tán loạn như ngựa thoát cương, mất đi khống chế nhao nhao té bổ nhào xuống đất, nhẹ thì mắc phải cành cây chỉ gãy tay gãy chân, nặng thì rớt xuống vực sâu phải chịu cảnh thịt nát xương tan.

"Thất Sát Hổ Vương

-Tây Kiệt Môn ở đây, mấy tên gia hoả các ngươi khôn hồn thì cút hết cho ta." Lại là cái giọng oang oang lúc nãy, một lần nữa được phát ra từ một lão tử trông độ vừa vào ngũ tuần. Phía sau lão còn một người trung niên vận hoàng bào nho nhã lễ độ, ánh mắt ngưng tụ dễ làm người khác kinh sợ.

"Tây Kiệt môn đến rồi, chúng ta đi."

"Thất Sát Hổ Vương Hợp Thần lão quái, phía sau lão còn một vị cao nhân nữa thì phải?"

"Là chân nhân Hoá Thần kỳ, chán sống thì các ngươi cứ ở lại ta đi trước."

Chúng tu sĩ sợ hãi lũ lượt kéo nhau bỏ đi, không đầy nữa phút cả rừng người đã chạy mất hút sau rặng núi phía xa, để lại một bầu không khí nặng trĩu với mùi máu tanh vẫn còn luẩn quẩn đâu đây.

"Tên bụng phệ Lương Tư Quần, ngươi thân là địa chủ đã đến từ lâu sao không dám ra gặp mặt ta?" Người trung niên tử áo vàng kia đột ngột mở miệng nói một câu không đầu không đuôi.

"Hắc hắc, Một con chim nho nhỏ như ngươi cũng đáng sao? Không có gì làm lại chạy ra đây thả tên Cẩu Vương kia đi sủa bậy làm hỏng việc của ta." Tên sư thúc và sư điệt phe Luyện Thục phái cũng đã xuất hiện.

"Công phu thả rắm tứ phương của Tư Quần người càng lúc càng lợi hại ah, ta ở tận đông bắc cũng không thoát được." Một nam tử áo đen vô thanh vô tức hiển hiện ra ngay chính giữa hai bên, chẳng để ai trong mắt ngông cuồng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!