Mọi việc xảy ra trong chớp nhoáng, Huy Tân không chút phân vân đã phong bế kinh mạch tiểu Lục lại trước. Hai tay hắn nhanh múa lên điểm ra từng chỉ như mưa rơi vào người tiểu Lục phát ra những tiếng phụp phụp không ngừng. Qua một vài khắc sau, huyết khí trong người tiểu Lục lập tức đã bắt đầu bình lặng lại không còn có dấu hiệu sẽ xuất huyết ở mắt, mũi, miệng, và tai nữa.
"Đệ... Đệ không sao. Đại ca đừng lo." Tiểu Lục cả người vô lực, ngượng thều thào vài câu rồi mắt nhắm ngã ra ngất đi.
Đại sư và Julian vốn luôn đứng kề bên quan sát từ lâu, thấy Huy Tân đưa tay đỡ tiểu Lục một mực chau mày trầm tư đưa mắt nhìn họ lắc đầu không nói gì, thì hai người cũng không nói gì chỉ gật đầu hội ý rồi đỡ tiểu Lục đi ra ngoài không làm phiền hắn một mình yên tịnh suy tư.
Lần này đột biến xảy ra hoàn toàn ở ngoài dự tính của Huy Tân, tái diễn sự việc lặp đi lặp lại như một cuốn phim trong đầu hàng giờ, hắn vẫn không tìm ra được chút đầu mối nào. Tất cả quá trình vận công đều dựa vào kinh nghiệm tu luyện nội công sáu năm trời của hắn, nhưng vẫn không giải đáp được đã sơ sót ở bước nào.
Tạm thời trước mắt tiểu Lục không có mệnh hệ gì, nhưng đây chỉ là cách trì hoảng kéo dài thời gian. Không khác gì đang chờ nước lũ dâng cao rồi mới lo đắp đê, chẳng thể chèo chống được bao lâu, sóng lũ sẽ rất nhanh nhất chìm tất cả mọi thứ.
Huy Tân bứt tóc vò tai đi quanh quẩn trong phòng, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn tên tiểu đệ trên giường lòng lại càng rối bời hơn.
'Không được, phải bình tĩnh, không được hoảng...' Hít sâu vài hơi, Huy Tân nhắm mắt cố nhớ lại tình cảnh ngày đó lần đầu tiên khi hắn bắt đầu tập tành tu luyện hai loại thần công này.
Thời điểm đó hắn tu luyện đại thành cả hai Cửu Dương thần công và Phục Minh thần công rất nhẹ nhàng tự nhiên, không gặp bất cứ một trở ngại lớn nào. Mặc dù hai loại thần công này hoàn toàn trái ngược nhau, một cái là phật một cái là ma. Nhưng ở trên người hắn lại vô cùng hoà hợp như âm và dương tuy hai mà một.
'Phật
-Ma, âm
-dương. Không lẽ vấn đề là ở chỗ này, nhưng vì sao khi mình tu luyện lại không gặp khó khăn như tiểu Lục. Nếu là do trước đó cơ thể mình được nguyên lực quán thông, thì vừa rồi tiểu Lục cũng đã được nguyên lực tu bổ nội thể lại.' Càng nghĩ Huy Tân càng đi vào ngõ cụt, nếu nói vì hắn là thiên tài luyện võ thì lại càng nực cười hơn.
Hắn? Thiên tài? Huy Tân biết rõ mình nhất, từ khi sinh ra cơ thể hắn luôn ốm yếu bệnh tật, hại cha mẹ phải luôn bận rộn đi tìm thần dược tiên thảo về cầm cự một chút hơi tàn ình.
Nhưng từ khi luyện được Phật
-Ma thần công thân thể Huy Tân tự dần phục hồi, bệnh tật tiêu biến, ngày lại càng tráng kiện hơn, bách độc bất xâm. Như đã hoàn toàn biến thành người khác.
Khoang đã, nếu nói vậy sự khác biệt duy nhất giữa hai người chính là huyết thống, một bên là bệnh tật bẩm sinh khác thường, một bên thì sinh lực dồi dào.
"Khụ hụ, hộc..." Tiểu Lục nằm trên dường gỗ bổng trở mình, không ngừng ho khan, có cả lúc ho ra những đốm máu.
Huy Tân biết thời gian không còn nhiều nên đành phải cắn răng đánh liều thôi. Nâng tiểu Lục ngồi xếp bằng trên giường, Huy Tân xắn tay áo vỗ hai chưởng lên lưng rồi nhắm mắt tập trung điều hoà khí huyết của tên tiểu đệ lại, rồi vận khí loại bỏ chân khí của Phục Minh thần công ra ngoài.
Lần đả toạ này kéo dài đến cả nguyên đêm, mãi đến trời sáng hôm sau mới thấy Huy Tân thần sắc tiều tuỵ nhưng tinh thần đầy phấn chấn đầy cửa đi ra cười báo với mọi người tiểu Lục đã không còn trong tình trạng nguy hiểm, nay mai sớm khôi phục lại.
Kế đó hắn trở về phòng mình không kịp làm gì đã lăn đùng ra ngũ.
Đang trong cơn mơ màng Huy Tân chợt cảm giác được nguy hiểm như có một con yêu thú cao lớn đang nhe răng tiến đến gần mình. Hắn phản xạ theo tự nhiên thình lình bật dậy vồ bắt lấy cổ tay của con vật rồi quật một phát thật mạnh xuống giường.
"Trời ơi, chết cái lưng của ta rồi!"
Ngoài tưởng tượng của Huy Tân không phải tiếng gầm hay tiếng tru của yêu quái mà là âm thanh của một cụ già đang than trời trách đất.
Thầm hô hỏng bét, quay đầu nhìn kĩ lại thì chỉ thấy đại sư đang ôm lưng không ngừng rên rỉ. Dời mắt nhìn xuống thấy tay còn lại của sư phụ vẫn còn đang nắm chặt lấy tấm chăn ấm thì Huy Tân lập tức hiểu ra mọi việc.
"Sư phụ, người không sao chứ. Cũng may..." Hối hả đỡ đại sư ngồi lên, hắn nói.
"May cái gì mà may, lưng ta đã gãy hết rồi đây này." Đại sư lầu bầu nhăn nhó trách móc.
"Haha... Để con thoa thuốc cho sư phụ, bảo đảm sẽ lành lại liền như mới. Mà sao nửa đêm người không ngũ, còn đi lung tung. Làm con cứ tưởng là..."
"Tưởng là ai? Là Julian? Khụ khụ, tuy sư phụ già mắt mờ, nhưng tâm vẫn còn rất sáng. Chuyện của tụ bây không qua nổi được mắt của ta đâu."
"À, sư phụ, tiểu Lục sao rồi. Nó tỉnh lại chưa? Có phát sinh biến chứng gì không con lo cho nó quá!"
"Đừng hòng đánh lừa được ta..., mà tiểu Lục đã khá hơn rất nhiều rồi. Ta cũng vừa từ bên đó qua, có Julian kề bên chăm sóc nên sẽ không có gì đáng lo đâu. Cũng may lần này có con, không thì khổ rồi" Đại sư lắc đầu cười rồi vừa vỗ vai hắn vừa nói.
"Sư phụ đừng nói vậy, nó cũng là sư đệ con mà" Huy Tân xua tay như là chuyện hiển nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!