Một đường bị mang đi, Huy Tân luôn nhắm mắt cả người vô lực như đã thật sự buôn xuôi phó mạng cho trời. Nhưng nếu có thể nhìn vào khu vực giữa đan điền sẽ thấy hắn đang dùng hết sức bình sinh mà tập chung vận hành Vô Yên Thuỷ từng chút từng chút một thanh tẩy cơ thể lại.
Vô Yên Thuỷ chỉ vừa mới được Huy Tân bắt đầu ngưng luyện cách đây không lâu, nên hiệu quả tẩy độc vẫn chưa được như ý muốn. Dù có là như vậy đi nữa trong lúc cấp bách này hắn đích thực không còn có sự lựa chọn nào khác ngoài việc cắn răng tiếp tục kiên trì khử độc.
Nếu cứ theo tiến độ chậm chạp như hiện tại thì phải mất vài giờ đồng hồ nữa, Vô Yên Thuỷ mới hấp thu hết chất độc trong người. Nhưng cái Huy Tân cần lại chỉ là đả thông một đường kinh mạnh nhỏ để có thể vận chuyển một chút linh lực đánh thức hai đại xà Thục và Hán giúp hắn thoát nguy.
Rắn cũng thuộc về một loại yêu quái lưỡng cư dù dưới nước hay trên bờ cũng không ảnh hưởng gì đến di chuyển hay hành động, nên để bọn chúng đi ngăn cản con bạch tuộc này hẳn là mười phần nắm chắc.
Chỉ sợ bày đàn của con quái mực này ở cách đây không xa, một khi bị lọt vào vòng vây thì chỉ có thể trách mệnh hắn quá đen, số kiếp phải làm mồi cho lũ quái vật dưới biển sâu này.
Huy Tân đang chìm đắm trong những suy tưởng của mình thì chợt phộc một tiếng, cái tua cuốn quanh người hắn bất ngờ bắn ra vô số tuyến dịch đen tiếp tục thẩm thấu vào cơ thể và kinh mạch rồi tê liệt những vùng vừa mới được Vô Yên Thuỷ đã thông.
Tình hình ngày một càng xấu đi, chốc chốc cứ khoảng nữa tiếng con mực lại tiết ra một lượng độc mới đi vào huyết dịch toàn thân Huy Tân. Cho dù ở trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh như vậy ý chí hắn vẫn kiên vững cố gắng tranh giành từng giây một bám chặc lấy tia hy vọng cuối cùng này.
Thoáng cái thời gian đã trôi qua được nữa ngày, lúc này Huy Tân không còn nhớ được là mình đã bao lần khử độc và rồi bị trúng độc. Cái vòng lẫn quẫn đó cứ lặp đi lặp lại như không bao giờ kết thúc.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Huy Tân càng lúc càng rõ ràng, phản phất hắn đã không còn cách hang ổ của con quái mực này bao xa. Dù tinh thần hắn có làm bằng thép được đúc luyện qua bao thử thách gian khổ của đại hình thì bây giờ cũng đang tiến tới bờ vực bị tan rã rồi sụp đổ hoàn toàn.
Ngay khi con quái mực sắp sửa tiến vào khu vực lãnh thổ của nó thì một chiếc thuyền đen tuyền thình lình xuất hiện như một con quái vật khổng lồ cản đường lại, người trên thuyền không nói một tiếng nào đã bắt đầu phát động tấn công.
Một đạo sáng trắng lạnh xạ ra từ đầu thuyền, luồn sáng đi tới đâu nước biển xung quanh liền đông cứng lại tới đó. Con bạch tuộc chưa kịp làm gì đã bị dính đòn ám toán, cả người bị đóng thành băng, bắt đầu từ đầu rồi lan dần sang mười tám tua xung quanh.
Sau lớp băng dày trong suốt, cặp mắt mực to của nó khẽ đảo ánh ra một tia giận dữ. Băng chưa kịp lan truyền tới xúc tu chỗ Huy Tân bị giam cầm thì đã bị một đợt xung động do thân thể quái mực chấn ra phá tan.
Thấy công kích của mình không hiệu quả, Mộc Vân Anh lấy làm tiếc hận chuẩn bị bồi thêm một chiêu nữa, thì đầu thuyền đã bị ba cái đuôi tím đen của con bạch tuộc cuốn lấy lắc lư như sắp bị xé nát ra từng mảnh.
Thấy thế bờ môi mọng chợt nhít lên thành một nụ cười, Mộc Vân Anh thay đổi ý định, hai tay vội làm phép kích hoạt con thuyền xé nước bắn đi về phía trước. Chưa hết nàng lại dụng pháp bảo cây trâm cài tóc phóng ra luồng băng lạnh như trước, kết băng nối ba cái xúc tua và con thuyền lại làm một.
Con thuyền càng lúc càng bơi cao lên trên, chẳng mấy chốc sẽ lôi cả con mực khổng lồ ra khỏi nước.
Như biết tình hình đang bất lợi ình, quái mực phân vân không biết có nên cắt bỏ ba cái tua yêu quí đang bị đóng băng đi để tự cứu lấy mình.
Đúng lúc nó đang cắn răng đưa ra quyết định hy sinh đau đớn thì đột xuất có hai con bạch tuộc khổng lồ khác vương vô số cái tua to dài lên kéo con thuyền xuống nước trở lại.
Tiếng răng rắc của kim loại như tiếng khóc của con thuyền không ngừng vang lên. Bị ba con quái vật hợp lực xiếc chặc lấy cả con thuyền chẳng bao lâu đã bị uống cong biến dạng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị tan vở.
Thế cờ bất ngờ bị đảo lộn, Mộc Vân Anh răng cắn chặc môi đến bật máu thầm nói. "Hết cách chỉ trông chờ vào bảo vật cuối cùng này"
Nghĩ đoạn nàng cầm lấy chiếc chuông lung linh, xoè tay như hoa nở nâng nó lên. Chuông tự mình bay cao lên rồi hoá lớn vang vọng ra từng vòng âm hưởng trầm bổng đánh vào linh hồn ba con quái vật.
Dù chuông lung linh không thể khiến chúng nổi điên quay qua cắn giết lẫn nhau như Mộc Vân Anh muốn, nhưng hành động của đám quái mực bị ảnh hưởng trì chệ lại rất nhiều.
Dẫu chỉ tranh thủ được một chút thời gian ngắn nhưng vậy thì hẳn cũng đã đủ, một vài đường mạch của trận pháp trên thuyền đã bị phá hỏng, nên chuyện dựa vào nó để chạy thoát khỏi đây chỉ là suy tưởng viễn vong.
Mộc Vân Anh không phân vân liền nhảy ra ngoài bỏ nó lại tranh thủ lúc ba con quái mực vẫn bị thôi niên mà đi cứu Huy Tân ra. Một khi hai người rời khỏi đây sẽ lập tức đạp phi kiếm bay lên cao, nếu đã ra khỏi được mặt nước thì lũ yêu quái này chẳng có gì phải đáng sợ. Mộc Vân Anh cực kỳ vui mừng khi nhìn thấy Huy Tân vẫn toàn vẹn chưa bị thương tích gì nặng, đang muốn đưa tay kéo hắn ra thì gót chân nàng bổng bị một cái xúc tua cuốn chắc lấy lôi đi.
Do ở trong nước nên tiếng la hoảng đứt quãng của nàng được truyền đi như có như không.
Một con quái mực lớn nhất trong cả ba đã thức tỉnh sớm trước, nắm lấy gót chân mà dốc ngược xuống đung qua đung lại trước mặt. Không biết nó nghĩ gì mà liền đã há miệng quăng con mồi trực tiếp nuốt chửng vào bụng.
Ngay thời khắc này, không hiểu là do âm thanh cầu cứu của Mộc Vân Anh hay Huy Tân đã thành công giải độc, chỉ thấy hai mắt hắn vốn đang nhắm nghiền giờ đã mở ra băng lãnh nhìn con yêu quái trước mặt.
Theo xát sau đó là hai cái bóng đen phá nát xúc tua đang cuốn lấy Huy Tân mà lao ra ngoài, vừa kịp lúc chuôi tọt vào cái miệng của con bạch tuộc kia trước Mộc Vân Anh.
Con quái mực chưa hiểu mình vừa ăn phải cái gì thì bụp một tiếng như âm thanh bong bóng nổ dưới nước, cái đầu của nó đã bị hai con rắn cắn phá từ bên trong ra.
Máu me, thịt nát, tương não vương vãi khắp nơi Mộc Vân Anh nhìn mà lởm cả cổ cả đời nhất định không bao giờ muốn ăn thịt mực.
Hai con bạch tuộc còn lại thấy đồng tộc của mình bị thảm hại như vậy, đầu óc liền thanh tỉnh lại phá bỏ thuật thôi niên của chiết chung linh. Nhưng chúng chưa kịp tổ chức phản công đã bị hai đại xà phóng tới không ngừng cắn xé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!