Tối hôm đó cả làng giết dê đốt lửa trại ăn mừng, có nhiều cặp tình nhân trai gái sau nhiều ngày xa cách nhớ nhung, đã cùng nhau hò hẹn tổ chức nhảy múa ca hát suốt đêm.
Huy Tân thì một mực âm trầm ngoài hướng tới người trưởng làng hỏi thăm vài câu về những sự tích kì lạ xảy ra trong thôn làng và tình hình của những ngoại vực xung quanh thì không nói không cười với ai nữa.
Nốc hết bầu rượu sữa dê này đến bầu khác, nhìn Mộc Vân Anh mãi mê trò chuyện với các chàng trai đến phát chán, Huy Tân một mình một ngựa chạy ra ngoài trại hóng mát.
Nói cho hay thế thôi, chứ về đêm ở thảo nguyên nhiệt độ có khi rơi xuống dưới âm 10 độ. Dưới đất thường có sương lạnh phủ xuống đọng lại trên cỏ thành giọt rồi kết băng như những viên ngọc pha lê trong suốt. Trên cao hơi nước ngưng tụ thành từng mãng sương khói mù mịt chắn lại hết cả áng trăng.
Hai cột khói trắng không ngừng thở hắc ra từ mũi hắc mã, khi Huy Tân thúc gót dục nó phi nước đại thẳng về phía trước. Chẳng mấy chốc cả người và ngựa đã mất hút trong màn đêm tối lạnh giá.
Khi chắc rằng không có ai đuổi theo phía sau mình, Huy Tân cho ngựa chạy chậm lại, rồi nhảy xuống vỗ vỗ mông đuổi nó tự tìm đường về. Mặc kệ cái lạnh chết người hắn tiếp tục đạp phi kiếm bay đi.
Ngoài tiếng gió không ngừng rít ngào bên tai Huy Tân một đường phi hành bình yên, mãi đến ba tiếng sau trong bóng đếm tối như mực từ phía chân trời bổng xuất hiện đường sáng đỏ lờ mờ. Với tốc độ phi hành cực nhanh của hắn, chớp mắt vài cái màn sánh đỏ từ xa đã lớn dần rồi trở thành một bức tường lửa khổng lồ kéo dài đến vô tận bao bọc cả xa mạc vào trong, chắn ngang trước mặt giữa thảo nguyên phân biệt thành một đường ranh giới.
Thu linh lực lại hạ phi kiếm đáp xuống mặt cỏ bị đống băng, Huy Tân đề khí đạp chân lại hướng về phía trước chạy đi.
Thân thể Huy Tân hơi run lên khi vừa tiếp xúc với màn lửa nóng chết người kia, lớp da thịt bên ngoài của hắn bị hỏa khí thiêu đốt một cách tàn nhẫn. Nỗi đau khôn tả nhân lên gấp bội do sự thay đổi đột ngột của nhiệt độ trong một thời gian cực ngắn, từ âm 10 độ lên tới trăm mấy độ.
Trong nháy mắt hơi sương đống băng trên quần áo đã bị nấu chảy biến thành hơi nước, rồi bốc lên thành khói trắng bao trùm cả người hắn lại. Nếu đổi lại là một người bình thường khác ở trong trường hợp này sẽ bị hấp chính trong tíc tắt như một cái bánh há cảo .
Bất quá một khi đã làm quen với môi trường xung quanh, cơn đau kinh hãi kia liền nhanh chóng tiêu biến thay thế bởi một cảm giác thoải mái thư giãn như đang được gâm suối nước nóng giữa mùa đông vậy.
Quay đầu đánh giá khu vực xung quanh một chút rồi chọn đại một hướng mà đi, nhưng lần này chỉ được vài phút gắn ngủi hắn đã dừng lại gật đầu quyết định sẽ bố trận ở đây.
Huy Tân cầm vài viên ngọc châu đỏ như máu trong tay lên nhìn tự thì thầm nói. "Có trận châu vừa tế luyện thành công này thay thế cho thượng phẩm tinh thạch, Cửu Thiên Tuyệt Hành trận dùng để khốn trụ mãnh thú cấp 4 chắc cũng tạm ổn. Tiếp theo kế hoạch có thành công hay không phải xem vào vận khí của mình rồi."
Nói rồi hắn vung tay áo cuốn hàng trăm hành nghìn trận kỳ trận bàn bay rợp trời theo một quỷ tích thần bí nào đó rơi xuống dung nhập vào mặt cát rồi biến mất. Đây là lần đâu tiên Huy Tân một hơi bố liền tám đại trận khổng lồ bao vây bốn phương tám hướng cả vùng xung quanh lại.
Chuẩn bị đâu vào đấy Huy Tân đi vào chính giữa trung tâm ngồi sếp bằng bắt đầu vận hành pháp trận. Đại trận được hắn kích hoạt đầu tiên lại là để phong bế dao động linh lực xung quanh lại, theo phía sau mới là các loại ảo trận, khốn trận, và sát trận.
Từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy khu vực này hào quang không ngừng chớp lóe đủ loại màu sắc, sáng bừng cả góc trời. Huy Tân ngưng thần ngửng đầu chờ đợi hồi lâu vẫn không thấy bàn tay quái thú kia xuất hiện thì thở phào một hơi vui mừng, vì kế hoạch tới đây hầu như đã được thành công một nữa.
Tuy nhiên ngay sau đấy mọi chuyện mới chính thức được bắt đầu, trước hết hắn cần nắm bắt được độ nhạy cảm và tốc độ của bàn tay kia. Để thực hiện việc vày hắn đơn giản chỉ cần để lộ dao động linh lực ở một góc nhỏ của đại trận rồi khi tình huống trở nên nguy hiểm thì đóng lại ngay.
Cũng phải mất hai ba ngày công phu bỏ ra thí nghiệm, Huy Tân mới hiểu sơ bộ về cách thức hoạt động của bàn tay lửa. Khi có dao động linh khí từ trình độ trúc cơ trở lên, trong vòng mười giây hỏa linh lực trong không trung sẽ có phản ứng lại và ngưng tụ thành hình. Nhưng nếu dao động linh khí lên tới cấp Nguyên Anh kỳ thì chỉ trong hai ba khắc sau một bàn tay quái thú hoàng chỉnh khác đã kết tụ xong.
Biết được việc này giúp hắn điều chỉnh trận pháp lại sao cho phù hợp với kế hoạch đã vạch sẵn ra từ trước đó.
Chuyện duy nhất khiến Huy Tân tiếc hận đó là vì quy mô trận pháp này quá to lớn không thể tùy ý di chuyển hay mang theo bên người, bằng không thì hắn đã có thể tung hoành ngang dọc nơi đây mà không phải cố kỵ điều gì.
Ngồi đã toạ tịnh dưỡng đến trạng thái tốt nhất, bấy giờ Huy Tân mới từ trong giới chỉ lấy ra một cái hộp ngọc có linh quang xanh biếc ẩn hiện trông vô cùng bất phàm.
Cẩn thận dùng ngón tay bật mở rồi nắm lấy một viên nội đan hệ thổ lên ngắm nghía. Đây lại chính là nội đan của con ong chúa cấp năm ngày đó Huy Tân đã thu lại. Hiểu rõ được giá trị to lớn của nó, hắn thích thú đùa nghịch trong tay một lúc rồi lại cất vào hộp ngọc. Sau đó lại thấy hắn cầm ra hai cái xác không hồn của con ong con và ong chúa đặt lên mặt cát vàng rồi không có hành động gì khác, chỉ nhắm mắt chờ đợi.
Lần này ngồi xuống chờ đợi vậy mà đã ba ngày liền, rất lâu sau mới có tiếng gió rít từ trên cao xà xuống. Một con diều hâu dài bốn mét chuyên đi ăn xác chết vương vuốt nhọn bổ nhào đến định một trảo cắp thức ăn mà bay đi.
Huy Tân phong bế khí tức hai mắt vẫn nhắm nghiền bất động như tượng đá. Mãi đến khi con diều hâu cấp hai kia chỉ còn cách mặt đất vài mét cao, ánh mắt hắn như điện trợn chừng lên bất chợt quát một tiếng "khởi", rồi hai tay đập mạnh xuống đất linh lực trong người như thác đổ ầm ầm chuyền vào trận đồ. Linh quang đủ loại màu sắc không ngừng chớp loé hoá thành dây xích ánh sáng bay lên khốn trụt con mãnh thú trên cao lại.
Tiếng yêu thú gào thét điếc tai, con diều hâu dùng hết sức lực vẫy vùng cà xát trên mặt đất tìm cách trốn ra ngoài làm lông tơ trên người rời rụng bay đầy trời. Nhưng đã có chuẩn bị sẵn từ trước, Huy Tân lẽ nào để cho nó dễ dàng bỏ đi như vậy.
Cầm đoãn kiếm cấp E-3 hắn lạnh lùng chém một đường tuyệt đẹp cắt ngang qua ngay yết hầu trên cái cổ vừa dài vừa cao của nó. Huyết dịch đậm đặc cùng chất đờm dãi, và thức ăn từ bên trong ào ào bắn ra ngoài rồi hoà trộn lại với nhau tụ thành một vũng đỏ trên các.
Bỏ cái xác vẫn còn liên hồi co giựt lại sau lưng, Huy Tân quay về chỗ cũ nhắm mắt đã toạ điều dưỡng nguyên khí không lý gì đến những chuyện xung quanh mình nữa.
Qua cuộc chém giết mở màn này, tiếp theo sau sẽ là dài dằng dặc chiến đấu không ngừng nghỉ. Để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới có thể xảy ra bất cứ vào lúc nào, hắn phải giành giựt từng phút từng giây mà tranh thủ khôi phục thể lực đến đỉnh cao nhất.
Như Huy Tân dự đoán, dù đã tiến giai đa số yêu thú luôn thường dựa vào bản năng bẩm sinh vốn có là lần theo mùi máu tanh mà săn tìm ra con mồi. Quả nhiên sau khi diệt sát con yêu thú đầu tiên chỉ trong vòng hai tiếng sau đã có ba con linh cẩu cấp hai dựa vào mùi tanh mà mò tới.
Cứ thế dựa vào pháp trận Huy Tân không ngừng chém giết yêu thú cấp thấp, hắn càng giết sát khí và huyết tinh càng tích tụ. Không lâu sau ngay cả yêu thú cấp ba cũng đã lộ dạng. Tuy vậy hắn vẫn không khẩn trương thất sắc tiếp tục thẳng tay một người một kiếm tiến lên mà giết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!