Hắn như bị lạc vào một thế giới khác, nơi này ngoài bóng tối bao trùm vạn vật ra thì không còn gì nữa. Không có thiên địa không có phương hướng thậm chí dường như thời gian cũng không tồn tại ở nơi đây.
Nhưng Huy Tân biết mình vẫn còn tồn tại, vẫn có thể nhớ lại được tất cả ký ức năm xưa. Vẫn có thể phân biệt đúng sai, rồi nhận ra rằng mình chỉ còn là một phần thần niệm trôi giạt trong không gian vô định.
Hắn cũng không chắc rằng là mình có thật sự đang trôi giạt hay đứng yên một chỗ, vì không có thể xác để cảm nhận được xung quanh mà ở đây cũng không có gì để làm cột mốc để phân biệt. Ngoài bản thân hắn ra thì chỉ còn mỗi hắc ám bao la bất tận.
Một giờ một ngày một tháng trôi qua ý chí Huy Tân đang trên bờ vực sắp sụp đổ phát điên. 'Mình đã chết thật sao? Đây là địa ngục?'
'Mình đã ở đây bao lâu? Không lẽ đây là trạng thái sau khi chết? Ta không muốn! Ta phải thoát ra ngoài, đây là nơi quái quỷ gì vậy? Ta sẽ phải ở đây đến bao lâu? Một năm, trăm năm hay ngàn vạn năm? Ta sẽ phải kẹt ở đây đến thiên thu tế nguyệt? Không... Ah...' Đầu Huy Tân hầu như đã hoàn toàn nổ tung, hắn muốn hét to lên cầu cứu nhưng không có miệng lưỡi để mà la. Hắn muốn dùng tinh thần lực để dò xét thì một cơn đau buốt phát ra từ tận linh hồn truyền ra não hải đánh cho hắn ngất đi.
Một ngày của hai tuần sau, lần đầu tiên Huy Tân bắt đầu đã có thể lấy lại cảm giác của cơ thể, nhưng mí mắt thì vẫn vô cùng nặng trĩu như đã bị dán keo dính lại không tài nào mở ra được. Tuy vậy hắn đã cảm giác được cái hơi ấm quen thuộc đó, hơi ấm đặc trưng của một người con gái luôn kề cận chăm sóc hắn.
Chính nhờ cái hơi ấm bình đạm và những sự ân cần giản dị đó đã cứu vớt Huy Tân từ vực thẳm tăm tối lên. Tiếp thêm năng lượng để ý chí hắn một lần nữa đứng vững dậy, một lần nữa cho Huy Tân biết mình vẫn còn sống, suốt thời gian qua mình không hề cô độc.
Ba tuần sau, lần đầu tiên sau khi bất tỉnh hắn đã có thể mở mắt ra được. Tuy vậy chỉ kéo dài được vài giây để hắn kịp nhìn thấy khuôn mặt trái xoan xinh xắn kia rồi lại bị cơn đau đầu khủng khiếp hành hạ ất đi ý thức.
Huy Tân liên tục tỉnh dậy rồi lại ngũ suốt cả ba tháng ròng, sau đó mới bắt đầu có dấu hiệu chậm chạp khôi phục lại.
Mỗi lần tỉnh lại dù là rất ngắn nhưng hắn vẫn luôn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đầy quan tâm đó. Suốt cả một thời gian dài nàng ta không một lần nào rời xa cách hắn dù chỉ là một bước.
Huy Tân hầu như là tàn phế hoàn toàn, hắn có thể điều khiển mí mắt nhắm mở, có thể nghe, và có thể cảm giác nóng lạnh. Ngoài những thứ đó ra hắn không khác gì là người bại liệt toàn thân.
Hắn muốn khuyên nàng hãy mặc kệ mình, hãy dùng trận pháp của hắn đã luyện chế thành mà thoát khỏi nơi đây. Nàng là một thiên tài là viên ngọc sáng của cả Thần Thú đại lục không thể chỉ vì một kẻ như hắn mà suốt đời kẹt ở lại chốn này.
Nhưng mỗi khi Huy Tân muốn dùng thần thức để truyền âm với nàng thì óc hắn lại đau như bị búa bổ rồi bất tỉnh.
Bên cạnh những giác quan đó, thứ hắn duy nhất còn lại chính là linh lực. Cũng nhờ vậy mà Huy Tân có thể tự vệ sinh cơ thể mình, không cần chờ Mộc Vân Anh giúp hắn tắm rửa làm sạch quần áo.
"Sao vậy? Huynh cũng biết mắc cỡ sao? Cái gì ở phía sau của huynh cũng khoe ra trước mắt muội rồi, nhớ lúc đó bộ dạng huynh lưu manh lắm mà, sao giờ lại nhút nhát như con gái vậy?" Mộc Vân Anh che miệng cười nói với hắn.
Trả lời nàng lại là một tràng tiếng nổ lạch tạch do lôi điện tạo ra, nó như một bản nhạc có tiết tấu có lên xuống theo một quy luật nhất định nào đó. Đấy là một loại ngôn ngữ mới Huy Tân vừa chỉ dạy cho Mộc Vân Anh, cũng nhờ nàng vô cùng minh mẫn chỉ một biết mười, nên không bao lâu đã nắm bắt được nhịp điệu.
Nói ngắn ngọn như thế, nên không thể hiểu được hết những cái khốn khó ở trong đó. Lúc khởi đầu Huy Tân chỉ có thể nháy mắt ra hiệu với nàng diễn đạt được những giao tiếp cơ bản như có hay không, hoặc đúng hay sai. Người nói có tâm nhưng người nghe chỉ có thể đoán già đoán non không có một manh mối nào để mà lần. Khi Mộc Vân Anh đã hiểu được ý hắn thì mới chuyển sang ngôn ngữ nhị phân.
Đây là một khái niệm mới lạ với nàng nên cũng phải mất rất nhiều thời gian và kiên nhẫn mới lãnh hội được.
Dựa vào cách này giữa hai người đã có thể trao đổi với nhau những việc giản đơn. Tuy vậy dựa vào cách này thì quá ư là tốn thời gian, tuy nàng không có phàn nàn gì, nhưng Huy Tân cảm thấy vô cùng bất tiện.
"Sao? Huynh muốn giạy muội học trận pháp? Không được, cái này không phải cứ muốn là được, mà còn phải nhờ có tài năng bẩm sinh nữa. Chỉ học trận pháp đơn giản? Để huynh kể truyện uội nghe?" Bộ não Mộc Vân Anh không ngừng chuyển đổi những tiếng lách tách thành ngôn ngữ thông dụng như một cái máy tính trí năng. Cũng may nàng đã là Nguyên Anh trung kỳ nên có khả năng suy diễn như siêu nhân này, bằng không thì chỉ chờ đợi để giải mã và tính toán một câu không thôi cũng đã hết một ngày trời.
"Uhm… Cũng được nhưng nói trước là muội không có năng khiếu về mặt này, nên huynh đừng có đặc quá nhiều hy vọng." Nàng vì muốn được nghe hắn kể truyện nên vô cùng chuyên chú học.
Tuy Mộc Vân Anh đã có tâm lý chuẩn bị sẵn sàng nhưng khi học đến cả hai tháng mà chưa đi tới đâu thì vô cùng buồn rầu chán nản. "Hic... hic… phải bao lâu nữa mới học song? Đầu muội muốn nổ tung ra rồi. Chỉ hai tuần nữa là có thể bố trận? Thật vậy sao?"
Mộc Vân Anh không hề biết học lý thuyết là một chuyện, khi đem ra thực hành bố trận lại là một chuyện hoàn toàn khác. Do đó phải mất tới hai tháng sau một trận pháp đơn giản mới được nàng bố trí song.
"Có phải lắp tinh thạch vào chỗ này là được? Rồi, huynh nói giờ làm sao nữa? Pháp quyết? Uhm… biết rồi chờ chút. Đã nói biết rồi mà nhiều chuyện quá đi." Mộc Vân Anh làm theo hướng dẫn trước đó của Huy Tân vận hành linh lực theo một chu kỳ rồi múa tay bất thành vài pháp ấn.
Sau vài tiếng lẹt xẹt, chung quanh chỗ hắn đang nằm liền có vài đường ánh sáng màu đỏ, màu xanh, và màu vàng chạy xung quanh hắn thành một đồ hình thần bí. Qua một lúc hào quang thu liễm lại, Huy Tân mới bình tâm bắt đầu vận hành pháp lực trong người để điều hành pháp trận.
Phía không gian trên người hắn có vài tia hơi sương mỏng tỏa ra bay lên cao, kế tiếp là các chùm tia sáng tổ hợp lại từ từ hình thành hình ảnh của một Huy Tân khác.
Mộc Vân Anh thấy cảnh này thì nước mắt lưng tròng, ôm lấy thân thể hắn mà hạnh phúc khóc to.
Ảo ảnh Huy Tân cúi đầu nhìn nàng nói. "Thời gian qua đã cực khổ cho nàng rồi."
Mộc Vân Anh lắc đầu nói. "Không đúng, huynh mới là người đã chịu nhiều đau khổ nhất."
"Không phải giờ huynh đã không sao rồi sao? Muội còn khóc gì nữa?" Huy Tân cười khổ an ủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!