Thứ đầu tiên Huy Tân cảm nhận được khi vừa tỉnh lại, là một mùi hôi thối nồng nặc kinh tởm không khác gì mùi xác cá chết để lâu ngày. Bốn bề tối đen như mực, giờ này hắn vẫn còn có thể trấn tĩnh được là nhờ có hơi ấm quen thuộc của mỹ nhân đang ôm chặt lấy cổ mình.
Không biết vì do tột độ sợ hãi hay vì quá mệt mỏi mà Mộc Vân Anh đã thiếp ngất đi. Thấy hơi thở nàng dù có chút yếu ớt nhưng vẫn đều đặn thì Huy Tân mới yên tâm bắt đầu đánh giá tình hình xung quanh mình.
Nhờ có chút hào quan tỏa ra từ vòng bảo hộ hệ thủy Huy Tân phát hiện hai người họ đã bị rơi vào một hang động thần bí. Sau khi quay người cõng nàng trên lưng mình, Huy Tân từ từ lom khom bò xuống đống cát ở chính giữa hang.
Cả thành và nền hang động này được bảo phủ bởi một lớp màng nhớt nhầy mỏng có độ dính rất cao. Có thể là nhờ có chất keo quỷ dị này mà cả hang động dưới đất không bi sụp đổ.
Thỉnh thoảng Huy Tân có thể thấy vài loại bò sát và côn trùng nhỏ có sáu chân chạy quanh phát ra những tiếng mọt đục gỗ hay tiếng dế kêu. Đi quanh co dọc theo thông đạo duy nhất ở phía trước được khoảng mười mét thì gặp một lớp màng màu xanh như da động vật chắn đường.
Không có cách khác hắn đành lấy một pháp bảo phi kiếm trong giới chỉ của Mạc Nguyên cầm trong tay chém về phía trước.
Tầm màng vừa bị chém rách ra làm hai thì liền có vài đàn bọ có cánh nhỏ như muỗi bay lao bổ vào hắn. Chúng đông như kiến che phủ cả tầm mắt phía trước, Huy Tân lập tức thay đổi vòng bảo hộ hệ thủy sang hệ hỏa rồi không ngừng truyền linh lực vào. Một tràng tiếng nổ lách tách lốp bốt cả đàn bọ bị thiêu cháy bay tán loạn, để lộ ra một ngã ba như hình chữ T đằng xa.
Hơi phân vân, Huy Tân cắn răng rẽ vào hang động bên trái mà tiếp tục đi thêm một đoạn đường hướng sâu xuống dưới, hắn gặp phải một đoàn bọ xít màu đen cấp hai to lớn như một con gấu con.
Khi phát hiện có con mồi chúng chen chúc ào ào nhào vào tấn công. Mỗi khi Huy Tân dùng pháp bảo tấn công hay vô tình đụng vào bộ giáp xác của chúng thì sẽ có vài tia điện màu xanh thẩm bắn lan ra không cố định bay vòng xung quanh rồi biến mất.
Hắn cố gắng gập người tránh né tuy vậy vì khoảng cách qua gần và cấp bách nên vẫn bị vài đạo sét đánh trúng khiến cả người tê rần.
Huy Tân ý niệm xoay chuyển liền thay đổi vòng bảo hộ thành hệ thủy. Từ đó dù có bao nhiêu tia điện đánh tới đều bị vòng bảo hộ ngăn chặn bên ngoài không lan vào tới trên người hắn được.
Hiển nhiên hắn cũng có thể dùng vòng bảo hộ hệ lôi để chống lại, nhưng như vậy sẽ tốn nhiều linh lực hơn là dùng hệ thủy để giữ chúng lại bên ngoài.
Không bị ảnh hưởng bởi những tia điện kia nữa, Huy Tân dễ dàng tiêu diệt cả đoàn yêu thú cấp hai này.
Càng đi sâu vào trong hắn càng gặp phải nhiều đoàn quái bọ biến dạng kỳ lạ, mà điều tồi tệ nhất là cấp độ của chúng không ngừng tăng cao. Từ cấp 2 sơ kỳ lên cấp 2 hậu kỳ, thêm mới vừa rồi Huy Tân phải vừa đánh vừa chạy với một đoàn sâu màu cam cấp ba có hình dáng như sâu dừa.
Nếu một đấu một thì hắn không sợ loại sâu này, nhưng do số lượng của chúng quá đông. Huy Tân đành phải bỏ chạy quay về chỗ ngã ba lúc đầu rồi rồi không chần chừ quẹo vào lối bên phải còn lại mà phóng đi.
Chém thêm vài tấm màng chắn và đi qua thêm vài ngã ba, một đường không ngừng hướng lên trên, Huy Tân lòng thầm hô may mắn rút cuộc cũng sắp thoát khỏi cái nơi kinh khủng này.
Có lẽ ý trời muốn trêu người không để hắn đắc ý được bao lâu, khi vừa bước ra khỏi một thông đạo đi vào một cái hang động hình vòm cung rộng lớn, Huy Tân đã đứng cứng đơ cả người lại không thể cử động, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Đằng trước không xa gần cạnh thành tường là một con dị côn trùng có đầu rắn người ong. Khí tức khủng bố trên người nó không ngừng tản mát ra xung quanh. Khi này nó đang dùng cái đuôi của mình mà cặm cụi hút máu từ một cái xác của của người anh em giống y chang nó.
"Dị Ngọc Phong!" Đột nhiên một giọng nói thánh thót êm ái truyền vài tai Huy Tân.
Quay đầu liếc nhìn Mộc Vân Anh vốn đang ngủ thiếp thì giờ đang mở to mắt ngọc nhìn hắn mỉm cười, khiến hắn toàn thân rạo rực. "Muội tỉnh rồi àh thật tốt quá, hiện tại trong người cảm thấy thế nào?"
"Đã không có gì đáng ngại, còn không mau để muội xuống?" Mộc Vân Anh đỏ mặt thúc giục.
Huy Tân không nói gì chỉ gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Sau khi xác định vẫn chưa bị bại lộ, hắn cẩn thận đi lùi lại thông đạo phía sau, chạy đi được một đoạn xa hắn mới chịu dừng lại buôn Mộc Vân Anh ra.
"Haiz… cuối cùng cũng được tự do thoát mái có thể quay lại đánh đấm một trận với đám sâu điên kia rồi." Huy Tân vừa truyền âm than vãn vừa vươn tay bẻ chân kêu rôn rốp liên hồi.
"Hứh, ý của huynh nói muội chỉ là gánh nặng chứ gì? Rõ ràng đã chiếm tiện nghi của người ta còn bày đặt..." Mộc Vân Anh dỗi hờn quay lưng bỏ đi nhưng bước được ba bước đã la toán cả lên.
"Ah! đây là nơi quái quỷ gì vậy?" Hô một tiếng thất thanh liền chạy qua núp sau lưng Huy Tân.
"Huynh đoán là chúng mình bị rơi vào tổ của dị côn trùng, mà lúc nãy muội nói Dị Ngọc Phong chính là con quái ong màu trắng ngoài kia đó hả?" Huy Tân chờ cho nàng ta lấy lại được bình tĩnh rồi nói.
"Ở đây toàn là rắn rít và sâu bọ, muội không muốn ở đây nữa chúng ta mau đi thôi" Thần sắc Mộc Vân Anh lúc này còn tái mét hơn cả khi chạy trốn bàn tay quái thú trên sa mạc kia. Sau khi nhảy tót lên lưng Huy Tân liền yêu cầu chạy đi.
"Tiểu thư của tôi ơi, đường duy nhất lên trên bị con Dị Ngọc Phong có khí tức của yêu thú cấp bốn chắn mất rồi làm sao mà đi?" Huy Tân thầm than khổ không thôi.
"Hic hic... Ta không biết huynh mau tìm cách đi, ta không thích nơi này." Mộc Vân Anh nổi chứng khó ưa như con nít.
Huy Tân giờ chỉ mong cô nàng lại bị ngất đi như trước có phải hay hơn không. Vắt óc một lúc lâu hắn đành đưa nàng quay về hang động đầu tiên nơi mà hai người đã bị cát lún nuốt chửng xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!