Đến nơi hai thầy trò đại sư mới phát hiện trên gốc một cây thông non mới lớn đã bị hai người lạ mặt đè gãy giẹp lép không còn ra hình dáng gì nữa.
Khi nhìn kỹ lại thì ra chỉ là một nhóc con khoảng mười hai tuổi mặc đồng phục sang trọng khá là lạ mắt, hắn đang ôm một cô bé cỡ mười lăm tuổi vận đồng phục của người hầu và trên đầu đội nón vải trắng. Cô hầu có khuôn mặt trái soan xinh xắn, mũi cao, miệng hơi rộng trắng nhợt ốm yếu.
Đây không phải chủ tớ Huy Tân đang hôn mê thì là ai?
Không biết là vô tình hay cố ý tình cảnh lúc này có chút quỷ dị, Huy Tân khi này đang nằm đè lên Julian, còn tay hai người lại đang ôm nhau khít chặt, tồi tệ hơn nữa là mặt của thằng nhóc úp vào bộ ngực nảy nở của cô hầu. Làm hai sư đồ tiểu Lục bốn mắt trố ra nhìn nhau không biết phải nói gì cho phải.
Ánh mắt đại sư tinh quang đột lóe, khi tới gần ông chợt thấy xung quanh người thằng nhóc kia có chút áng sáng trắng nhàn nhạt đang nhanh chóng dần phai mờ đi.
"Là nguyên lực!" Đại sư thất thanh hô lên. Tuy nhiên ngay sau đó ông ta liền lấy lại bình tĩnh mà suy nghĩ một chút, rồi ra lệnh cho tiểu Lục giúp vác hai người lạ mặt kia về.
Hai tháng trước, chủ tớ Huy Tân đột ngột bị truy binh phục kích bao vây. Cũng may dẫn đầu của phi đội này chỉ là một phi thuyền chiến đấu cấp D-9 theo sau là 50 chiếc cấp D-1, hai bên phần đầu của loại phi thuyền này tách ra làm đôi chĩa ra trước như một càng cua, hai cánh cũng hơi cong về đằng phía đầu tạo thành một vòng cung bán nguyệt bàn xanh lục. Bọn chúng cực kỳ bất ngờ khi phát hiện ra tình báo bên mình lần này lại có một sai sót nghiêm trọng.
Một thằng người thường không có linh lực thì làm sao lại có phi thuyền đẳng cấp C-9 cơ chứ.
Với hệ thống trí năng tự động phòng thủ được trang bị trên thuyền, Huy Tân dễ dàng đánh giết mở đường thoát khỏi vòng vây, tưởng như là đang chơi game điện tử ở nhà vậy. Nhưng cũng vì vậy mà hắn đã lạm dụng gần hết năng lượng dự trữ để duy trì hoạt động của phi thuyền cho cả 12 tháng
Không những thế chủ tớ hắn còn bị lâm vào tình trạng thiếu lương thực trầm trọng, may là nước uống thì vẫn còn dư dả.
Vào tháng đầu tiên Julian cứ khăng khăng đòi nấu cho bằng được những món ăn cô vừa mới học được cho hắn thưởng thức. Thấy vật liệu tồn kho còn rất nhiều, dư để sống sót trong một năm, thành ra Huy Tân cũng không ngăn cản gì, và hậu quả là trong vòng hai tuần họ đã dùng hết một phần ba lương thực dự trữ.
Khi phi thuyền còn cách Thần Thú đại lục không xa, thì lại đúng lúc bị mất năng lượng, cho nên chỉ có cách thả tự do từ từ trôi giạt tiến vào đại lục.
Tới tận hai tháng sau bọn họ mới bị trọng lực tác dụng kéo vào đến mặt đất. Trong suốt thời gian này nhiệt độ trong phi thuyền mỗi lúc lại càng thấp đi, ngoài phải đối đầu với cái lạnh giá rét chết người của vũ trụ đen tối hai người thậm chí còn phải ăn bánh mì đông lạnh và uống nước đá mà sống. Để sinh tồn họ bất đắc dĩ chỉ còn cách ôm nhau đắp chăn bạc giữ nhiệt mà ngủ đông như những con gấu bắc cực.
Khi biết sắp được đáp xuống mặt đất, hai người vui mừng quá đến nỗi quên mất là trọng lực cũng có thể giết người. Cả hai chẳng ai thèm đội nón bảo hiểm và thắt dây an toàn, tận cho đến khi phi thuyền tiến vào vùng khí quyển của đại lục.
Trong trạng thái rơi tư do với tốc độ cao, một sức ép cực lớn dồn nén một lượng không khí nóng khổng lồ ở phía trước thành phi thuyền. Do các sóng chấn động và lực ma sát gây nên dẫn đến vỏ giáp phi thuyền bốc cháy, và mọi thứ xung quanh hai người bắt đầu nóng dần lên. Vận tốc không ngừng tăng lên một cách chóng mặt, thân thể hai người bị ép sát lại phía cuối đuôi phi thuyền.
Trước thời khắc sinh tử này, Huy Tân mới ngỡ ra rằng nếu mọi thứ cứ tiếp tục thế này thì cái đang chờ đợi họ dưới kia chính là tử thần.
Nhìn qua Julian đang nằm kề bên, lúc này cô bé cũng đang nhìn hắn với ánh mắt vô cùng hối hận, tràn đầy tiếc nuối và tự trách nhưng ẩn sâu bên trong lại là vẻ trìu mến ngọt ngào miên man khó tả.
"Chúng Mình phải chết thật sao? Không, còn cha, mẹ, gia tộc và cả nhiệm vụ của mình nữa! Cha đã nói bằng mọi cách phải sinh tồn. Phải sống sót, làm gì? Phải làm gì bây giờ? Dây an toàn! Còn kịp không?" Hàng loạt các ý nghĩ chợt xẹt qua trong não Huy Tân.
"Ầm" Đầu óc hắn bỗng nhiên trở nên trống rỗng tê liệt, khi Julian không một dấu hiệu báo trước nào vồ lấy ép môi hắn với nàng lại với nhau ngay trước khi phi thuyền tiếp xúc với bề mặt sườn núi Thái Hiển.
Một luồng năng lượng màu trắng thần bí giấu sâu trong linh hồn Huy Tân đúng vào giây phút này điên cuồng tuôn ra bao bọc lấy hai người.
Huy Tân hôn mê suốt bảy ngày bảy đêm, chào đón hắn khi tỉnh dậy là một cái ôm thân thiết tràn đầy niềm hạnh phúc không thể tả của Julian.
Cô nàng vừa khóc lóc vừa kể lể rằng hắn hôn mê lâu quá làm cô kinh hoảng lo sợ suốt cả thời gian qua, rồi thuật lại suốt bảy ngày qua cô đã làm chuyện gì, kế đó thắc mắc làm sao họ có thể còn sống sót sau tai nạn đó.
Khi nói đến đây má cô nàng hơi đỏ hồng, còn hắn thì cứ tĩnh bơ bình thường như không có gì.
Cô nàng thấy có gì đó không được tự nhiên nên bẽn lẽn buông hắn ra ngồi lại xuống ghế. Nói một hai câu rồi kiếm cớ đang nấu cháo cho hắn nên chuồn đi mất, bỏ lại hắn một mình nằm trên giường nhìn mái nhà suy tư.
Bây giờ trong đầu Huy Tân rất rối bời. Hắn không biết bản thân mình là ai nữa.
Không biết là do nụ hôn đầu đời hay vì trước thời khắc sinh tử đã kích thích nguồn năng lượng đó đi ra ngoài mà cứu được mạng của hai người.
Hơn thế nữa sau khi nguồn năng lượng này được kích phát ra thì có hành triệu ký tự và hình ảnh như nước vỡ bờ đồng thời tuôn trào vào đầu Huy Tân. Việc này kéo dài đến bảy ngày, đây cũng là nguyên nhân chính khiến hắn phải bất tỉnh lâu như vậy.
Bây giờ suy nghĩ lại Huy Tân mới hiểu được, căn nguyên nguồn năng lượng đã cứu hai người chính là đến từ phong ấn ký ức của kiếp trước được niêm phong lại trong linh hồn hắn.
Trước đây hắn đã từng là đỉnh phong Độ Kiếp kỳ tu sĩ danh trấn toàn giới, bá vương một cõi. Mặc dù hắn không phải là người mạnh nhất trong vũ trụ, nhưng những tu sĩ đồng giai gặp mặt cũng phải cho hắn vài phần thể diện.
Đơn giản là vì hắn là trận pháp tông sư và công pháp hắn tu luyện chuyên dùng để bói toán, được mọi người phong hiệu là Thiên Vận chân nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!