Chương 19: Xích Viêm Tử Vực

Về đến phòng trọ thì trời cũng đã về đêm, Huy Tân bèn lôi kéo Mộc Vân Anh đi dạo một vòng ở khu phố của thường dân ở ngoại thành.

Lần đầu được quan sát cảnh dần thường sinh hoạt về đêm, nàng rất ư là thích thú và tò mò, miệng luôn hỏi này hỏi nọ. Bắt Huy Tân mua hết những thứ đồ chơi kỳ lạ được bán dọc ở trên phố. "Cái này thật là ngọt… Huynh cũng thử đi! Ah… Muội muốn cái mặt nạ này! Là cái có tai dài giống con thỏ đấy…Tân! Nhìn nè cái đèn lòng này thật là đẹp..."

Bị lôi kéo suốt cả con đường chợ đêm, Huy Tân không ngờ mới đi được với nàng ta nữa đường mình đã bị vắt kiệt sức còn hơn là đánh nhau một trận với yêu thú.

Đột nhiên hai người họ phát hiện đoàn người trên đường không ngừng xô đẩy nhau chạy về một phía, có người vội vã đến nỗi hất ngã cả Mộc Vân Anh vào người Huy Tân rồi chỉ kịp vừa chạy vừa hô vọng lại tạ lỗi.

"Nàng không sao chứ?" Huy Tân dùng tay che người nàng lại với đám người xung quanh rồi cúi đầu hỏi. Mộc Vân Anh chỉ đỏ mặt lắc đầu có ý nói không sao rồi ngơ ngác đứng nhìn dòng người trên đường.

Huy Tân nhanh nhẹn chặn một cặp tình nhân lại hỏi. "Vị huynh đài này cho hỏi có chuyện gì vậy? Sao mọi người lại vội vã xô đẩy nhau như thế?"

"Àh, là có bắn pháo bông bên bờ hồ Mộng Uyên, hai người cũng nhanh lên kẻo tới trễ thì không còn cơ hội nhìn thấy được đâu. Chúng tôi đi trước..." Người nọ đáp lại một câu rồi lại nắm tay người yêu chạy đi.

Mộc Vân Anh hai mắt sáng lên nhìn Huy Tân đầy mong đợi.

"Haiz... Chúng mình cũng đi coi vậy, vui chưa?"

"Yay!"

Huy Tân dặn nàng hãy dùng ẩn hành thuật rồi cùng hắn phóng vụt đi về hướng đông. Chạy được mười phút thì đã có thể thấy bờ hồ Mộng Uyên, trên bờ toàn là người với người xúm tụm nhau lại thành từng nhóm một.

Hai người bèn nhảy lên một cành cây cổ thụ thật cao rồi ngồi nhìn xuống dưới. Quanh hồ, ánh sáng phát ra từng những cái đèn hoa đăng trông như những con đom đóm không ngừng lấp lóe gọi nhau.

"Muội thật ghen tị với họ, có thể tự nhiên cởi mở cười nói vui chơi, có thể cảm nhận được cái khổ cái vui của nhân sinh. Huynh nói vì sao chúng ta và họ lại cách biệt đến như vậy?" Mộc Vân Anh bỗng trở nên trầm lặng nói.

"Cách đây không lâu huynh vẫn chỉ là một người thường thôi, nhưng từ khi bước lên con đường cường giả này thì mọi thứ đã thay đổi. Có lẽ vì chúng ta không cần phải chịu cảnh đói khát, không phải lo cái ăn cái mặt nên không hiểu được họ. Còn họ thì không có được pháp lực cường đại, không có thọ mạng gấp nhiều lần bình thường như chúng ta nên họ sợ chúng ta."

Đúng lúc này bỗng dưng có một chùm sáng màu đỏ nở bung ra thành một bông hoa rực rỡ trên bầu trời đêm khuya. Vì do âm thanh đi chậm hơn ánh sáng nên khoảng nửa giây sau đó mới có một tiếng đùng truyền đến tai. Dân chúng ai nấy cũng ngừng việc mình đang làm lại mà trầm trồ ngẩn đầu nhìn trời.

Hai người Huy Tân vì ngồi ở trên cao nên có thể chiêm ngưỡng rõ khi pháo hoa nổ trên trời cao, thì cùng lúc dưới mặc hồ cũng phản chiếu lại những hình ảnh tuyệt đẹp đó, nhìn như có một cặp hoa cúc đỏ một thấp một cao cùng nhau thi đua khoe sắc.

Ngay tiếp sau đó là một tràng "đùng... đùng... ầm... ầm..." pháo hoa liên tục được bắn lên cao. Dù nơi đây pháp thuật và bí thuật của tu sĩ chưa hòa nhập với vũ trụ. Nhưng phải nói kỹ thuật pháo hoa ở dân gian thì lại không kém là bao.

Mộc Vân Anh chết lặng nhìn những bông hoa đủ màu sắc đang cùng nở ở trên bầu trời và dưới mặc hồ.

Kế đến pháo hoa được tổ hợp lại thành đủ dạng hình thù. Bắt đầu là hình ngôi sao, hình cây liễu, rồi đến chim phượng, rồng bốn vuốt, kỳ lân. Phải nói là muôn vàn muôn vẻ.

Huy Tân không khỏi phải có chút xúc động nhớ về tuổi thơ của mình, ngày đó hắn và Julian rất thích được cha mẹ dẫn đi coi pháo hoa như thế này.

Mộc Vân Anh nhìn thấy ánh mắt của hắn đang ngẩn ngơ nhìn trời thì chợt cười mỉm. Lơ đãng liếc nhìn những người xung quanh thì trống ngực đập liên hồi, nàng nhận ra đa số người tới đây toàn là những cặp đôi tình lữ.

Có vài cặp bạo dạn ôm ấp, nồng nàn âu yếm giữa chốn đông người. Mộc Vân Anh đỏ mặt hổ thẹn lén nhìn Huy Tân, nhưng hắn vẫn trơ như đá ngồi thừ người ra. Nàng hậm hực bực mình không biết phải làm sao.

Huy Tân không biết mình thất thần được bao lâu thì bỗng có một làng hơi ấm mềm mại truyền từ bàn tay vào. Khi hắn định thần lại thì phát hiện có một thân ảnh mỏng manh nhẹ tựa vào vai mình. Từng luồn hương thơm hoa lài không ngừng phả vào mặt.

Huy Tân không nói gì thêm, nhưng tay đã vùng tránh thoát ra khỏi làn hơi ấm đó.

Thân hình Mộc Vân Anh khẽ rung động, tim nàng nhói đau tựa như đã lạc vào một hố băng đầy tăm tối, từng đợt giá buốt lạnh làn truyền ra toàn thân. Nhưng không được bao lâu nó đã bị hơi ấm của người nam tử đối diện hòa tan khi bị ôm chầm lấy.

Chỉ trong khoảnh khắc nàng đang từ e thẹn rơi xuống tro lạnh, để rồi tiếp đó lại được đưa lên tận mây xanh của hạnh phúc. Nước mắt không hiểu vì sao cứ tuôn rơi không ngừng.

"Ta ghét huynh, đồ xấu xa…"

"Ha... ha… Oan cho huynh lắm, huynh có làm gì đâu…"

"Ta cắn ngươi!" Hờn dỗi nói rồi Mộc Vân Anh không nghĩ gì liền vồ lấy cổ hắn mà cắn một cái thật mạnh.

Một màn này diễn ra, ký ức năm xưa, những ký ức mà Huy Tân đã chôn dấu sâu trong lòng mình không bao giờ muốn nhớ lại nữa, lại ầm ầm dậy sóng cuốn về. Nó như một cơn tuyết lở chỉ chực chờ có cơ hội là đổ xuống, đánh dìm dập hắn choáng ngợp trong những nỗi ám ảnh của quá khứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!