Chương 18: Thiên Khanh Tháp

"Đại ca chúng mình đi thôi, muội cũng không muốn ăn ở đây nữa." Huy Tân đang nghe kể truyện say sưa thì đột nhiên Mộc Vân Anh truyền âm qua hối thúc. Dù không biết là vì lý do gì hắn cũng gật gật đồng ý rồi trả tiền đứng dậy đi ra ngoài.

Khi cả hai đang thông thả bay trên con đường lớn nhất của thành Bàu Khô, Huy Tân mới từ từ hỏi. "Chúng mình đi quán khác đi, lần này sẽ đi đến một nơi sang trọng hơn cả khách điếm lúc nãy luôn."

"Muội thấy hơi mệt muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi, xin lỗi huynh!" Mộc Vân Anh cắn môi hồng, nhẹ lắc đầu nói.

Huy Tân không biết làm thế nào cho phải nên đành đưa nàng đến một khách sạn quý phái cao cấp.

Khi thuê được hai căn phòng thượng hạng sát kế bên nhau, Huy Tân đưa Mộc Vân Anh về phòng nàng.

Cả hai thả lỏng thu hồi phép thuật, để tu vi và diện mạo trở lại như cũ. Huy Tân phất tay áo tế ra một cái vòng cách âm với bên ngoài rồi nhìn nàng hỏi.

"Bây giờ muội có thể nói cho huynh biết vì sao chúng mình lại phải bỏ đi như vậy chưa?"

"Ta… Muội bị một tên lưu manh nhìn chằm chằm, muội sợ hắn sẽ gây khó dễ với huynh nên…" Mộc Vân Anh vừa vân vê nếp áo của mình vừa nói.

"Trời đất! Là vì lý do này? Lần sau không cần phải như thế, tên nào dám nhìn muội huynh sẽ cho hắn biết tay. Không lẽ sau này huynh đưa muội đi đâu cũng phải nơm nớp lo sợ, thế thì ở luôn trong động phủ còn vui hơn." Huy Tân bóp bóp cái trán của mình cố gắng giải thích cho cô ta hiểu.

"Muội xin lỗi…" Mộc Vân Anh riu ríu nói với giọng như sắp khóc đến nơi làm Huy Tân phải một hồi bối rối.

"Haha… dù sao cũng cảm ơn muội có ý tốt đã lo nghĩ cho huynh, đừng khóc…đừng khóc mà..." Huy Tân quên bén mất một điều kinh khủng đó là đôi khi Mộc Vân Anh còn hay mít ướt nữa.

"Híc híc… hu... hu..."

Chớp mắt hai người đã ở lại Bàu Khô thành được hai tuần, không biết Huy Tân đã dùng cách gì để có thể dụ dỗ được Mộc Vân Anh ngoan ngoãn đi khắp nơi trong thành với hắn.

Trong thời gian này hắn cũng nhiều lần ra vào các cửa hàng đấu giá để bán ra những thứ không cần thiết như da và cốt thú, phù lục, linh khí, pháp khí… Thỉnh thoảng ghé những tiệm luyện khí để tìm kiếm vài vật liệu quý hiếm về tế luyện lại một số pháp trận đề thăng lên một cấp độ mới. Hiển nhiên Huy Tân cũng tận dụng cơ hội thu thập thêm một ít linh dược có tác dụng làm giảm đau.

Khi hai người nhìn lại bản đồ thấy mình không có bỏ sót qua một chỗ nào chưa tham quan thì mới chịu lên đường hướng về một tòa thành khác nằm sâu trong vùng trung tâm sa mạc mà đi.

Mộc Vân Anh vì ít có trải nghiệm, thường không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên một đường luôn bên cạnh hắn một phút cũng không rời xa, nhiều người nhìn vào còn lầm tưởng cả hai là một cặp đạo lữ mới cưới.

Chiếc kiệu của hai người vừa phóng vút đi thì cùng lúc có nhiều đạo cầu vồng bay ra khỏi thành đuổi theo.

Những đạo cầu vồng này khi chạm trán nhau liền ngưng thần giới bị. Có nhiều đạo vì gặp lại phải tử địch nên liền lao vào nhau chém giết ta sống ngươi chết, cũng có đạo quay lưng bỏ đi.

Nhưng đa số sau khi thấy tốc độ kinh khủng của cái kiệu thì cũng biết mình không có sức để mà gây sự. Chưa nói đến có thể đuổi theo kịp hay không, đối phương có được pháp bảo phi hành khủng bố như thế thì tu vi ít nhất cũng phải là Kim Đan kỳ. Những tên cướp đường trúc cơ kỳ như họ thì tránh xa không kịp nào dám mơ tưởng gì.

Lần này không phải vì Huy Tân đã quá sơ suất nên gây nên một hồi đuổi giết chấn động ngoài Bưu Khô thành. Hắn nay đâu còn là một trúc cơ kỳ tu sĩ bình thường như xưa, tài cao thì gan cũng lớn.

Thật ra hắn đã điều tra kĩ, trong Bưu Khô thành nho nhỏ này vì đa số là đê giai tu sĩ Trúc Cơ kỳ, chỉ có lác đác vài tên Kim Đan kỳ, thành thử Huy Tân mới to gan lớn mật dẫn người đẹp đi dạo quanh ngắm cảnh và vung tinh thạch phung phí như thế.

Một ngày của một tháng sau, khi này hai người đã đi được một đoạn khá sâu vào vùng trung tâm. Huy Tân phát hiện càng đi về phía trước thời tiết càng ngày một oi bức hơn, lúc về đêm thì lại lạnh thấu xương.

Sinh vật có thể tồn tại nơi này số nhiều là yêu thú từ cấp ba trở lên. Hôm nay hai người dừng lại là do Huy Tân tìm thấy một đầu yêu thú cấp ba đỉnh phong Thạch Sùng Kim Giáp.

Tên như ý nghĩa, con yêu thú này ngoài có hình dáng như một con thằn lằn toàn thân có giáp cứng thì nó dài 4 mét ột mét. Nhìn sơ qua cũng không khác gì mấy con bạo long bình thường.

Đây là lần đầu tiên Huy Tân gặp phải một con to lớn và hung hãn như vầy. Mộc Vân Anh thì chỉ đứng một bên áp trận, không có ý sẽ giúp hắn một tay.

Nên biết một con yêu thú cấp ba đỉnh thì ngay cả Nguyên Anh sơ kỳ tu sĩ bình thường cũng khó mà gây tổn thương đến nó.

Chỉ thấy trong tay Huy Tân đang nắm lấy một đoản kiếm, dưới lớp áo bên ngoài là nội giáp F-9 đã được triệu hồi ra. Ngoài ra không thấy hắn lấy ra pháp bảo nào khác. Mộc Vân Anh chứng kiến một màng này cũng không có lên tiếng ngăn cản lại.

Gật đầu mỉm cười với nàng một tiếng, Huy Tân bắt đầu đề cao tốc độ của mình lên.

Bát Phi Vân Bộ! Huy Tân vừa chạy về phía Thạch Sùng Kim Giác vừa sử dụng công pháp hỗ trợ, vận tốc của hắn không ngừng tăng 90m/s; 95m/s; 96m/s.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!