Chương 17: Bưu Khô Thành

Huy Tân quay đầu lại thấy mí mắt cong cong của nàng vẫn còn đang nhắm chặt thì mới thở dài như trút được gánh nặng. Cấp tốc lấy một bộ quần áo khác trong giới chỉ ra mặc vào.

Hắn không hề ngờ khi vừa quay đầu đi thì mắt Mộc Vân Anh lại mở ra nhưng ngay sau đó liền nhắm chặt lại.

Tim Mộc Vân Anh đập loạn xạ cả lên, hàng ngàn dấu chấm hỏi không ngừng hiện ra quay vòng vòng trong đầu nàng.

Nhưng không để nàng hồ nghi loạn tưởng được bao lâu, thì lại phát hiện hắn đã mặc đồ vào lại. Mộc Vân Anh thầm thở dài bình tĩnh lại tự hỏi. 'Tên này thật quái đản, như không lại thay đồ trước mặt người khác'

"Có phải nàng đang tự hỏi không biết cái tên biến thái này đang làm cái quái gì đúng không?" Không có một dấu hiệu báo trước nào giọng nói âm trầm của Huy Tân bổng vang lên khiến Mộc Vân Anh hết hồn giựt nãy cả người lên.

"Haha... Nhìn bộ dạng của nàng khi bị bắt gặp quả tang đi nhìn trộm người khác thay đồ kia, haha còn dám giả bộ ngũ nữa hả?"

'Thật tức chết đi được, thì ra hắn cố tình gài bẫy mình...' Mộc Vân Anh đang xấu hổ chỉ biết nhắm mắt giả bộ ngũ tiếp thì Huy Tân đã bước tới điểm vào những huyệt buồn nhột nhạy cảm của nàng.

"Đồ biến thái ta đánh chết ngươi!" Mộc Vân Anh bật dậy đánh hắn liên hồi. Nhưng chỉ được vài cái đã bị hắn bắt nắm lấy hai tay lại, nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt anh tuấn của hắn bổng làm lòng nàng xao xuyến, vô cớ nghiêng đầu tránh nén ánh mắt nóng bỏng ấy.

"Nàng tiên tử! Nàng đã chiếm hết tiện nghi của ta rồi. Cái gì của ta nàng cũng đã nhìn hết, thử hỏi sau này làm sao ta cưới vợ được đây."

"Thứ như ngươi ai thèm mà lấy? Với lại ta chỉ thấy phía sau thôi" Nói rồi nàng dùng tay thoát ra quay người đưa lưng về phía hắn.

"Phía sau? Trời ơi cái mông của tôi, cái mông xinh đẹp của tôi..." Huy Tân vừa ôm bưng lấy cái mông của mình vừa nhảy lên than vãn.

Mộc Vân Anh thấy hắn than trời than đất thì không khỏi phải cười khúc khích lầm bầm. "Có ai lại tự đi khen mông của mình đẹp bao giờ?"

"Nói vậy là nàng cũng đồng ý cái mông của tôi đẹp?"

"Hứh! Biến thái"

"Tôi là đồ biến thái, vậy nàng nhìn trộm cái mông của tên biến thái thì là gì?"

"Ta… Ai biểu ngươi cứ đứng trước mắt người ta thoát y…"

"Nàng thấy tôi thoát y từ đầu đến cuối? Chết tôi rồi… Một thân xữ nam của tôi thế là song… Không được cô chiếm tiện nghi của tôi thì phải đền..."

"Ngươi…! Rõ ràng chính ngươi là người chiếm tiện nghi của ta trước..." Nói đến đây thì Mộc Vân Anh chợt nhớ lại tình cảnh lúc ấy, khi hai người ôm nhau òa khóc như trẻ con, mặt ửng hồng cúi đầu không nói tiếp được.

Đúng lúc này có một bàn tay ấm áp xoa đầu nàng, "Cảm ơn nàng tiên tử xinh đẹp nhé! Nhờ có nàng mà đã khá hơn trước rất nhiều" Huy Tân cười híp mắt chân thành nói

"Ta... Tôi có làm gì đâu..." Mộc Vân Anh vốn đang cúi đầu, khi nghe lời cảm ơn từ hắn nàng lại càng ép xát cằm vào ngực mình. Làm hai gò mịn trắng nổi trội cả lên, máu cam Huy Tâm mới cầm chưa được bao lâu lại bắt đầu bắn trào đầy cái áo mới thay.

"Ngươi... Có sao không?" Mộc Vân Anh bị hắn dọa cho sợ xanh mặt, nàng vội đưa hắn nằm trên ghế ngữa đầu ra.

"Không sao, haha... Tại cảnh nóng quá, nên máu thú nó sôi trào đó mà."

"Cái gì cảnh nóng? Máu thú?" Mộc Vân Anh nghe lúc hiểu lúc không.

"Không gì, ý tôi là tại vì nàng đẹp quá thôi. Ah mà đúng rồi, nàng hãy mau giúp tôi thiêu hủy cái đống quần áo đó đi. Tôi nghĩ đám yêu quái có thể định vị chúng ta là vì trên người tôi chúng đã thiết lập một cẩm chế truy tung nào đó."

Mộc Vân Anh hiểu ra liền gật đầu phóng một ngọn lửa vào đống quần áo bị Huy Tân vứt trên sàng.

Thấy tất cả quần áo bị thiêu thành tro Huy Tân mới yên tâm nhắm mắt điều dưỡng.

Một đường liên tục bị đuổi giết hắn thần kinh lúc nào cũng bị căng cứng, không nhờ có ý chí kiên định hơn người thì hắn khó mà có thể chông trọi đến giờ

"Tân, không ngờ mới hơn ba năm không gặp mà ngươi đã có nhiều thay đổi như vậy. Nói ra chắc không có ai dám tin, trong vòng ba năm đã tu luyện thành Kim Đan. Thật là thần kỳ, phải nói là đại thiên tài có một không hai từ cổ chí kim. Nghĩ cũng buồn cười, tôi tu luyện 100 năm thành Nguyên Anh đã được người khác gọi là đại thiên tài. Nếu người ta biết được tốc độ tu luyện của ngươi không biết sẽ nói ngươi là gì nữa đây?' Mộc Vân Anh nhìn ra xa không từng nghĩ ngợi lung tung.

"Biến Thái! Chắc họ cũng sẽ giống như nàng, gọi tôi là 'Biến Thái'" Huy Tân tựa tiếu phi tiếu nói.

"Hihi... Chắc là vậy rồi. Đúng là một tên biến thái." Mộc Vân Anh lấy tay che miệng cười ngả nghiêng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!