Chương 16: Gặp Lại

Hít một hơi đầy mùi cỏ riêu vào miệng Huy Tân gồng mình lấy hết sức lực còn sót lại mà rặng ép Yểm Linh Thú tiến ra khỏi đỉnh đầu.

"Ah...! Ông nội nó! Ưhh...!"

Bỗng nhiên Huy Tân hét thảm một tiếng lăn lộn trên đất, liên tục cuồng dại rên rỉ.

Dù đã có tâm lý chuẩn bị sẵn, nhưng nổi đau phát ra từ linh hồn lần này còn kinh khủng hơn cả những lần trong cả hai năm qua hắn bị Vạn Huyễn Châm hành hình linh hồn mình.

Nhưng chính vì nhờ có hai năm trải qua bao đau khổ và áp lực này đã vô hình rèn đúc ý chí Huy Tân đạt tới được một trình độ kiên định mà tu sĩ bình thường không thể tưởng tượng được.

Phải qua hết vài phút bất động Huy Tân mới lấy lại được một chút tỉnh táo, hai tay rung rung chộp lấy một đống linh thảo đan dược nhét thẳng vào miệng mà nhai ngấu nghiến như chó điên bị bỏ đói ngoài đường.

Nuốt vào được một đống đan dược, hắn mới nằm yên hấp hối thở phì phò.

Lúc này bổng có nhiều nỗi sợ hãi không một tiếng động chiếm lấy cả tâm trí Huy Tân. hắn bắt đầu sợ phải lần nữa trải nghiệm cái đau đớn kinh khủng kia, sợ nếu có chút sơ ý nào linh hồn sẽ bị tan rã, sợ sẽ phải chết. Nhưng kề bên đó là những nỗi sợ sẽ bị Tanh Yên giam bắt lại, sợ bị nhốt trong cái phòng tối đó, sợ không còn gặp lại người thân. Những cảm xúc này đã giúp hắn gom góp lại được một chút sức lực cuối cùng.

Cánh tay phải hắn chậm chạp vương lên đỉnh thiên linh cái của mình như chuẩn bị tư thế vồ xuống một trảo, nhưng sau đó không thấy có hành động gì. Cứ nằm yên trong tư thế đó tựa như đã hóa thành đá.

Ngay một khắc sau đó, mắt hắn đột nhiên nhắm chặt lại, quát ra một tiếng chấn động cả núi rừng. Tay phải hơi chấn động nhoáng lên thì đã thấy năm ngón tay phải Huy Tân đang móc vào một cái rổ vàng kim bóng nhoáng bên ngoài có vô số gai nhọn tua tủa đang đâm vào lòng bàn tay.

Máu đỏ không ngừng từ những miệng vết thương ứa ra ngoài, nhưng so với nỗi đau luyện hồn lúc nãy thì mấy cái thương tích này chỉ là gãi ngứa.

Dùng hết sức lực kéo cái rổ phắt ra từ đỉnh đầu của mình. Yễm Linh Thú cứ như vậy bị Huy Tân cưỡng chế lôi đi ra ngoài, nhưng đại não, hộp sọ, hay lông tóc hắn lại không hề bị chịu ảnh hưởng thương tích gì cả.

Đưa vật đã nằm trong hải não mình bấy lâu nay lên xem, Huy Tân không khỏi sảng khoái cười ha hả trong niềm hạnh phúc khi tìm lại được tự do cho chính mình.

'Sao Đông nhi còn chưa thấy tới?' Huy Tân chợt nhớ lại trước mắt còn nguy hiểm, liền bật dậy nhìn ngó xung quanh.

Trùng hợp đúng vào lúc này Đông nhi vừa phi thân tới, dừng lại lơ lửng trên không trung nhìn xuống. "Không cần tìm kiếm nữa ta ở ngay đây."

"Kể cũng lạ, đánh lẽ ngươi phải đang tìm cách chạy trối chết mới đúng? Sao lại đứng đây chờ đợi ta đến bắt? Trừ khi..." Lẩm bẩm đến đây, thì vẻ mặt con nô tỳ kiệt liệt biến đổi, thay vào thần thái thong dong lúc nãy là một khuôn mặt xám xịt. Đông Nhi cấp tốc điều khiển pháp bảo bay giật lùi lại muốn kéo dài khoảng cách với Huy Tân.

"Kaka... đã đến đây rồi thì Đông tỷ tỷ hãy ở lại đây mến thử tư vị của Cửu Thiên Tuyệt Hành trận mới sáng chế của ta." Hắn cười dài nói nhưng hai tay đã bắt đầu lập pháp quyết đánh xuống lòng đất rồi hét một tiếng.

"Lên!"

Đông nhi chỉ thấy trời đất quay cuồng đảo lộn, cảnh vật xung quanh đã bị biến đổi hoàn toàn, nhìn lại thì Huy Tân đã biệt tâm biệt tích chả thấy đâu cả.

"Hừm, pháp trận do ngươi chế ra thì có bao nhiêu uy lực cơ chứ? Dùng nó để đối phó ta không phải đã quá coi thường Ngọc Mão Hóa Hình kỳ ta rồi." Tuy cô nàng bên ngoài mạnh miệng nhưng cặp mắt không ngừng láo lia liếc nhìn bốn phương tám hướng, chả có vẻ cao nhân không sợ ám toán tí nào cả.

Thấy được cảnh này Huy Tân thầm cười lạnh gọi vọng ra. "Có bao nhiêu uy lực thì tỷ tỷ cứ ở lại thông thả mà tận hưởng nha! Ta đây có việc gấp nạo phép đi trước."

Dứt lời hắn quay người đạp phi kiếm lướt đi ra ngoài đại trận, nhằm hướng tây mà phóng đi. Để lại phía sau là một vòm linh quang hình tam giác như một cái nón lá màu vàng chụp xuống, bên trong liên tục truyền ra những tiếng nổ bạo liệt "Đùng đùng, ầm ầm".

Bay một vòng rồi Huy Tân lại quay lại, lúc này trên tay đã có thêm khẩu súng sonic quen thuộc, miệng cười lạnh từ từ ẩn mình tiến vào pháp trận.

Sau khi bỏ một viên thượng phẩm tinh thạch vào Huy Tân dùng tinh thần lực khủng bố tương đương với một Nguyên Anh hậu kỳ của mình bao phủ lấy toàn thân. Hắn yên lặng nhét vải bít chặt vào hai tai, cẩn thận tiếp cận đến gần chỗ Đông Nhi đang không ngừng thúc giục các loại pháp thuật và pháp thể tấn công màng sáng xanh.

Huy Tân thấy thế thì sắc mặt âm trầm từ từ dụng tinh thần lực khóa lấy mục tiêu vào tầm nhắm, rồi bình tĩnh bóp cò.

"Bang... bang... bang..." Liên hồi mười tiếng nổ chấn động cả không gian từ cây súng truyền ra.

Khi Huy Tân phục hồi từ chấn động của súng thì đã thấy Đông Nhi từ trên không trung phía xa đang rơi thẳng cắm đầu xuống đất. Hắn thấy rõ Đông Nhi không hề bị thương nặng như Hồ Điền lúc trước mà chỉ bị chấn rách màng nhĩ.

"ZZZXXXYYY! Đúng là yêu quái, nếu là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ bình thường chắc bị nổ tan xác rồi" Thầm rũa một câu rồi hắn lặng lẽ chuồn đi.

Do sợ có sơ sót để lại dấu vết nên vừa bay hắn vừa sử dụng ẩn hành thuật che giấu hết khí tức của mình lại, thành thử có ảnh hưởng nhất định tới tốc độ phi hành.

'Hắc hắc, đúng là trời không tuyệt lòng người. Nói gì đi nữa thì cũng nhờ chuyến đi này ta đã giác ngộ được thủy hỏa linh lực. Thanh Yên, dù ta không biết phải oán trách hay phải mang ơn ngươi. Nhưng mối tình oan nghiệt này đã đến hồi kết thúc, nếu có một ngày Trần Huy Tân ta cũng tiến giai Hợp Thần thì may ra mới có thể thay đổi thành kiến trong lòng của ngươi về ta. Còn không thì có chết cũng không thể để ngươi giam cầm một lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!