Sáng sớm ven sông Hà Thanh, giờ này mặt trời vẫn còn chưa ló dạng đã có nhiều thuyền bè chuyên chở hàng hóa qua lại tấp nập trên sông ra vào kinh thành hay chợ búa gần đó. Nào là trái cây tươi, hoa cỏ, nào là quần áo lụa là, bất cứ mặt hàng thường dùng nào cũng có thể thấy xuất hiện ở đây.
Thỉnh thoảng có vài người trên thuyền chỉ trỏ vào bờ sông nói gì đó với nhau rồi cười ha hả. Phía bờ sông bọ họ đang nhìn là nơi hai người Huy Tân tối qua ngồi xay xỉn đến giờ.
Nằm kế bên Huy Tân, tên thanh niên bổng mở mắt lắc lư đứng dậy. Mặc kệ mấy người trên thuyền, thấy mình còn chút chóng mặt, hắn thở dài rồi lại ngồi xuống nhắm đả tọa. Khoản một lúc sau xung quanh người hắn có vài tia sương trắng đang từ từ bốc lên cao hòa vào làm một với không khí.
Đứng lên vươn vai một cái tên thiếu niên mới hít một hơi khí lạnh tinh thần sảng khoái. Mùi men rượu trên người hắn lúc này cũng đã biến mất không còn chút dấu tích gì.
Liếc nhìn sang Huy Tân đang ôm bầu rượu gáy đều đều hắn bật cười lắc đầu. Cuối đầu trầm ngâm một chút, tên thiếu niên mới đút tay vào ngực lấy ra giấy bút bắt đầu viết viết gì đó.
Khi xếp lá thư lại bỏ vào trong người Huy Tân, hắn liền lắc mình biến mất vào rừng. Không lâu sâu trong rừng tiếng xé gió nổi lên, một tia cầu vồng màu xanh lục bắn xẹt lên chớp động vài cái đã biến mất ở chân trời.
Tên thiếu niên đạp pháp bảo có hình dáng giống cây quạt bay đi về phía tây bắc khoảng mười phút thì tới một cánh rừng linh sam bao la rộng lớn. Giữa khu rừng này là một con sông rộng lớn uống lượng cắt dọc khu rừng thành hai phần.
Thiêu niên cũng không biết khu vực này được gọi là gì, hắn là vì vâng lời sư phụ tới đây thi hành nhiệm vụ ở gần phụ cận. Một lần tình cờ đi ngang qua đây hắn mới biết được là nàng đã chọn nơi đây lập một động phủ.
Từ đó hắn thường hay tới lui nơi này nhưng giữa hai người vẫn chưa có tiến triển gì đáng kể. Hít một hơi ngụm khí, hắn liền điều khiển phi kiếm đáp xuống chân một ngọn núi đen nhỏ không có gì nổi bật.
Vừa tới gần hắn đã có thể thấy thân ảnh áo hồng thường hay xuất hiện trong mơ của mình đang đứng khoan tay ngẩn ngơ nhìn trời.
"Mộc cô nương! mọi việc tốt đẹp chứ?" Tên thiếu niên đáp đến gần cười hỏi.
Thân ảnh hồng bào đó hơi run một chút rồi nhẹ nhàng chuyển người cười chào. "Phạm thế huynh tu vi tiến triển?"
Người con gái đẹp như tiên không phải ai khác mà chính là Mộc Vân Anh, Huy Tân đã từng gặp qua.
Nhìn thấy nụ cười đó thanh niên họ Phạm có chút thất thần nhưng rất nhanh ép mình trấn tĩnh lại. "Là có chút may mắn"
"Vậy ta đây phải chúc mừng huynh rồi" Mộc Vân Anh thật lòng cười nói.
"Cảm ơn cô nương, ta đến đây là xin cáo biệt. Sau này ta phải về trình bày lại với sư phụ về nhiệm vụ lần này." Tên họ Phạm có chút buồn bã cùng có chút mong mỏi nói.
"Thế huynh cứ tự nhiên, tiểu muội thân vẫn mang nhiệm vụ, thật tiếc không thể đồng hành cùng lên đường với huynh được." Mộc Vân Anh cười khổ tạ lỗi.
Nghe đến đây lòng hắn như rơi xuống vạn trượng nhưng vẫn cố cười nói "Thì ra là thế, không biết ta đây có thể giúp..."
"Phạm Thế Tiến! Huynh cũng tính lên đường phản hồi tông môn sao? Thật trùng hợp chúng ta cùng nhau lên đường. Huh? Mộc cô nương cũng ở đây?" Tên Phạm thế huynh này chưa kịp nói hết thì đã bị một tên mặc trang phục như một công tử nho giả cắt lời
Mộc Vân Anh thấy có ba thân ảnh đang tiến về phía bên này thì cũng có chút bất ngờ. "Trương Dũng, n Tường, Thục Quyên mọi người đều cùng nhau về?"
"Đã hai năm rồi, cả đám chúng ta muốn lật tung cái Triệu quốc này lên mà cả cái bóng phượng hoàng cũng không thấy đâu. Giờ không bỏ cuộc, thì phải chờ tới khi nào?" Cô gái tên n Tường cười giễu nói.
"Phạm huynh cùng lên đường với bọn muộn nhé!" Thục Quyên chỉ nhìn vào một mình Phạm Thế Tiến mà nói, cố tình bỏ qua Mộc Vân Anh như có ý là không muốn nàng cùng nhập bọn với họ.
"Ta..." Nghe thế Phạm Thế Tiến tiến thối lưỡng nan không biết phải làm sao.
"Không thể nào? Huynh thật đã đột phá bình cảnh trở thành tồn tại trùng kỳ?" Trương Dũng nãy giờ đứng đánh giá Phạm Thế Tiến rồi bổng thất thanh hô.
"Hả? Thật vậy sao?" n Tường nghe thế cũng quay đầu liếc nhìn kĩ Phạm Thế Tiến.
Còn Thục Quyên thì không nói gì nhưng từ ánh mắt nóng bỏng của nàng cũng có thể thấy được sự hâm mộ và cuồng nhiệt dành cho Phạm Thế Tiến.
"Hà hà... có chút kỳ ngộ và may mắn" Phạm Thế Tiến cười xòa cho qua. Thật tình thì hắn không thích khoe khoang chút tu vi tiến triển này.
"Năm sau thứ tự của Thập Đại lại có thay đổi rồi" Thục Quyên nói một cách tự hào cứ như người vừa tiến cấp là mình vậy.
"Đúng vậy thật chúc mừng huynh!" Mộc Vân Anh tươi cười nói.
"Ta..." Phạm Thế Tiến không biết vì sao cảm thấy có chút buốt lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!