Chương 13: Vạn Huyễn Châm

"Người anh tuấn hơn ngươi gấp mười ta còn coi như cỏ rác, thứ hạng như ngươi vì sao ta phải nhọc tâm chứ" Khi nàng lấy lại bình tĩnh nhìn lên thì thần sắc Huy Tân đã trở lại bình thường.

Qua hồi lâu vẫn không thấy hắn nói gì nàng mới ngước mắt chú ý đến, chỉ thấy hắn ánh mắt lờ đờ vô hồn như đang xuất thần suy nghĩ điều gì đó.

Đợi mãi chịu đựng hết nổi nàng ta tiến lên giơ tay định đánh hắn một chưởng thì bất ngờ Huy Tân nói một câu khiến cô nàng có chút khó tiếp thụ.

"Được rồi, tôi đồng ý sẽ ở lại giúp cô khôi phục lại pháp lực."

"Hihi... thật mắc cười, ngươi nghĩ trong tình trạng của mình mà có thể kháng cự làm khác được sao. Cho ngươi biết, ta muốn ngươi đứng thì ngươi phải đứng, ta muốn ngươi quỳ thì ngươi phải quỳ. Còn bây giờ là lúc ngươi phải trả lại nợ cho việc dám chiếm tiện nghi của ta." Nói rồi cô nàng lấy ra một cây roi tiên nhìn vào là biết không phải vật phàm, rồi liếc hắn cười quỷ dị.

"Cô tính làm gì? Tôi chiếm tiện nghi cô khi nào?" Ý thức được tình hình có điều bất thường Huy Tân vội la lên.

"Còn không nhận? Hôm đó không phải ngươi đã..." Lời tới đây, một nỗi oan ức bực tức trong lòng bỗng trỗi lên, hai con ngươi nàng biến thành màu đỏ rồi dùng hết sức đánh mấy trăm roi liền lên người Huy Tân. Cũng may là nàng chưa dùng đến linh lực, nếu không hắn có trăm cái mạng cũng không đủ chết.

Chẳng mấy chốc quần áo hắn đã bị đánh rách nát tơi bời, nhưng Huy Tân cắn răng chịu đựng không hề hé răng rên rỉ tiếng nào luôn mở mắt nhìn cô ta trừng trừng như đang thách thức khiêu khích.

"Tính ra tên lưu manh như ngươi cũng có chút khí phách nam nhi nhỉ. Chỉ hy vọng ngay sau đây ngươi vẫn kiên trì được tới cùng." Cô ta không buồn không vui nói rồi lấy ra một hộp gỗ có chứa đầy chất bột màu cam, khi mở ra tức khắc không khí trong phòng nồng nặc mùi hôi thối gay gắt.

Cầm cái hộp hôi hám đó tiến gần đến bàn đá, rồi cô ta rắc đầy chất bột đó lên hết vết thương đầy người của hắn.

Đầu tiên Huy Tân chí cảm thấy ngứa ngáy, đau rát như có tỷ tỷ con kiến đang bò cắn khắp người mình, tiếp đó là toàn thân cứng ngắt không thể cử động dù là chỉ một chút.

Từ từ thần thức Huy Tân bị đưa đến một nơi toàn là lữa nóng, nữa bên phải thân thể hắn đang bị thiêu cháy dần rồi tan chảy ra từng chút một, còn nữa bên trái bị đao băng chém từng lát từng lát mỏng xuống. Nếu so với nổi đau khi tiên khí quán thể thì lần này chỉ có hơn chứ không kém.

Dùng ánh mắt vô cảm, nàng tiểu thư thích thú nhìn cơ thể Huy Tân bắt đầu co giựt quằn quại trong thống khổ.

Nhưng qua cả một lúc lâu chờ đợi, dù có đau đớn như thế nào Huy Tân vẫn không rên một lời. Thần sắc nàng bắt đầu kịch liệt biến đổi vô cùng khó coi.

"Được, là ngươi ép ta đó, có trách thì chỉ có thể trách do ngươi quá cứng đầu mà thôi."

Huy Tân cũng không nhớ nỗi ngay sau đó cô nàng đã lấy ra bao nhiêu thứ đồ chơi kỳ lạ, đổi bao nhiêu kiểu cách tra tấn khác. Hắn chỉ lờ mờ nghe tiếng dao kéo kêu lẻng xẻng, tiếng búa đống đinh rầm rầm, tiếng ruồi bọ kiêu, tiếng rắn rít, và cuối cùng là tiếng thở hồng hộc như sắp đứt hơi của con mụ điên.

"Tên lưu manh, ngươi là người hay yêu vậy?" Mụ điên vừa thở dốc lấy hơi vừa nói, cả người ả mồ hôi nhễ nhại như vừa mới rơi từ trong hồ ra vậy.

Nhưng vẫn không thấy hắn trả lời một tiếng, ả liền cười rộ lên "Tốt! Tốt lắm, sau này chớ đừng có mà cầu xin ta. Cho ngươi biết trò chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi"

Dứt lời cô lật tay lấy một đôi bao tay trong suốt màu trắng hiện ra. Không nhanh không chậm cô ta đeo vào rồi mới cẩn thận cầm một vật nhỏ tròn có nhiều gai nhọn màu đen tua tủa, ra khỏi giới chỉ của mình.

Nhìn kĩ vật đó thì trông rất giống một con nhím gai biển, sau khi đánh giá nó một lúc lại liếc mắt nhìn qua Huy Tân đang nằm trên bàn đá thì khéo miệng nàng hơi nhích lên.

Nhẹn nhành chuyển thân đến đứng cạnh Huy Tân, nàng ta chầm chậm lướt mắt từ trên đầu hắn xuống. Khi nhìn đến háng chân hắn thì hai mắt léo sáng, tay phải nhoáng lên một cái đã đem con nhím biển cắm sâu vào đùi chân trái. Tức thời Huy Tân mở trừng mắt ra toàn thần ngồng cứng rung lẩy bẩy rú lên một tiếng đau đớn thê lương.

"Ah..."

Tuy nhiên cơn đau khủng khiếp đến tận linh hồn đó chợt đến rồi chợt đi, chớp mắt đã biến mất, hoàn toàn làm Huy Tân ngô nghê cứ ngỡ ra là ảo giác. Nhưng khi nhìn thấy vật cô nàng đang cầm trên tay, con ngươi hắn con rụt lại thành một điểm nhỏ, sắc mặt cực độ kinh sợ lạnh toát mồ hôi sau gáy.

'Vạn Huyễn Châm! Làm sao cô ta có pháp bảo tà ma độc ác này?' Trong đầu Huy Tân hiện lên hàng đống thông tin có liên hệ với vật cổ quái đó.

Thấy vẻ mặt hắn kinh biến tột độ sợ hãi như nhận ra được món đồ này, khiến cô ta lấy làm ngoài ý muốn nhưng vẫn vui vẻ nói. "Có chút ý tứ! Xem ra ngươi cũng biết được lai lịch của Hắc Lôi Châm này. Vậy thì càng tốt đỡ tốn công ta phải một phen giải thích cho ngươi."

Nghe khẩu khí của đối phương tự hồ hiểu biết rất ít về ma vật đó thậm chí có phần sai lệch, khiến Huy Tân trong tâm ngấm ngầm thở phào nhẹ nhõm không thôi, tuy nhiên bên ngoài vẫn không tỏ vẻ gì, nói hùa theo. "Không gì, chỉ là ta vô tình đọc được một quyển sách cổ của ma đạo mà biết được một hai về Hắc Lôi Châm này mà thôi."

"Nói vậy chắc ngươi cũng hiểu rõ sự đáng sợ của nó, sau này tốt hơn hết là nên ngoan ngoãn nghe lời một chút, không thì... hi hi. Ta không nói ra chắc ngươi cũng hiểu." Nàng ta vừa dịu dàng nói vừa liếc mắt đưa tình, Huy Tân nhìn mà không biết phải phản ứng lại thế nào cho phải.

"Hôm nay đến đây thôi, chờ cho ngươi hồi phục lại ta sẽ đến chơi đùa với ngươi tiếp. Ah, khi ta nhập định thì không thích bị người khác quấy rầy, ngươi không muốn bị ăn đòn thì cẩn thận cái cái miệng của mình."

Nói rồi cô nàng quay người như muốn bỏ đi, thì Huy Tân hoảng hốt gọi lại. "Khoan đã, cô vẫn chưa nói rõ vì sao lại bắt ta? Ta chỉ là một trúc cơ tu sĩ bình thường, làm sao mà giúp cô khôi phục tu vi được cơ chứ?"

Chỉ thấy thân hình nàng nhoáng lên một cái đã đứng trước mặt hắn rồi dí con nhím biển sát vào da mặt hắn mà gằn từ chữ một "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cảnh cáo cuối cùng, khi chưa có sự cho phép của ta thì ngươi không được mở miệng hé răng, dù chỉ phát ra một âm thanh nhỏ cũng không được. Nếu không muốn nếm mùi bị luyện hồn thì tốt nhất là câm cái miệng chó lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!