Chương 12: Bắt Về

Ra đến bên ngoài Huy Tân gọi một thú xa gần đó tiếp tục nhằm đến cửa tiệm linh dược kế tiếp. Ngồi trên xe hắn lấy ra viêm ngọc giản màu tím lại áp lên trán nhắm mắt ghi nhớ các dược lâu có bán linh dược giảm đau mà hắn cần.

Sự việc sau đó diễn ra không khác với như những lời Uông lão đã nói, loại linh dược này do quá bình thường không được nhiều người để ý tới nên rất ít nơi tàng trữ nhất là những cửa hàng có quy mô lớn có tiếng tăm trong thành.

Hết cách hắn đành chạy lòng vòng đến những cửa tiệm nhỏ hơn mà thu mua từ từ. Đến tối thì hết tiền lẻ Huy Tân định đến kiến trúc hình trụ ở ngay trung tâm mà bán đống pháp khí pháp bảo và những thứ hắn không cần đi, để đổi lấy chút tiền mua linh dược.

Nữa giờ sau hắn đã đứng trước tòa nhà chọc trời rộng lớn và nổi tiếng nhất ở thành thị này. Như trong ngọc giản giới thiệu đây là liên hợp doanh của sáu nhị lưu đại phái.

Kiến trúc hình tròn được phân chia làm sáu phần đồng điều và mỗi phần là quản lý một ngành nghề.

Ngẩng đầu trước mắt là một đại môn hình bán cung rộng năm mét ười mét, hai bên trái phải là hai bức tượng của thần tiên nào đó đang đạp mây hung dữ vung gươm bạt kiếm trông rất uy vũ.

Phía trên chính giữa cửa có một biểu tượng hình hồ lô màu vàng có hoa văn cây cỏ khắc lên bên ngoài.

Huy Tân nhận ra đây là Đan linh môn, nhưng nơi hắn muốn đến là Khí linh môn, trên bản đồ vẽ chính là đầu đối diện phía bên kia của tòa nhà.

Cũng không có chuyện gì khẩn cấp nên Huy Tân nổi hứng vừa tản bộ trên con đường hẹp vòng quanh tòa nhà vừa ngắm cảnh.

Ngôi Thành này được xây nằm ngay dưới chân thác nước Tây Giang cao năm vạn km, ngày đêm dốc nước xuống như một con bạch long uốn lượng bay lao lên trời. Đêm đêm nơi này thường bị một màng sương nước do thác tạo ra che phủ lên. Cùng với ánh đèn vàng của đường phố, ánh sáng trắng của xa thú bay qua lại, và linh quang của các tòa nhà chọc trời này tạo nên bức tranh thật thơ mộng, ảo huyền, và cô lạnh.

Tình cảnh này không khỏi làm tâm trạng hắn có chút xao động, hít một hơi thật sâu tự trấn tĩnh một chút rồi tiếp tục lơ đãng bước đi về phía trước. Nhưng chưa đi được vài bước thì thần hồn hắn một lần nữa điên đảo.

Cách đó không xa mắt Huy Tân nhìn đâu đấu vào một thân ảnh đầy mị dụ của ma quỷ, lại có khuôn mặt của thiên thần. Thiên thần kia đang ưỡn cặp ngực đẫy đà lên, vương chiếc cằm nhỏ để lộ cái cổ thon dài tuyết trắng.

Dưới chiếc mũi kín không cao lắm đang khẽ hít vào một hơi sương lạnh là đôi môi hồng chúm chím hơi hé mở, mắt nhắm lim dim có thể thấy rỏ từng làn mi cong.

Từng cái giơ tay nhấc chân của nàng điều toát lên khí chất cao ngạo băng lãnh của thần tiên. Từng làn tóc tím rối mây dài, trên vành tai phải của nàng có treo một cái khăn trắng đang tung bay trong gió giữa làn sương mù.

Bóng dáng cô đơn đứng ngẩng đầu nhìn mây thưởng thức khí lạnh một mình này. Thu hút ánh mắt Huy Tân quét lên xuống liên hồi, tham lam cố khắc ghi nhớ hết tất cả đường cong tuyệt mỹ.

"Đẹp thì đẹp thật, nhưng qua trăm năm sau cũng chỉ là một nắm xương trắng. Hắc hắc... sao mình phải bận tâm." Huy Tân lắc đầu làm cho đầu óc mình bình tỉnh lại, đè nén lại cái ý nghĩ trẻ con muốn tiến tới chọc ghẹo cô nàng kia.

Nhưng không bao lâu hắn lại nghĩ đến chuyện của bản mình. "Không phải ta và nàng trăm năm sau cũng sẽ vậy sao? Không được nhất định là sẽ có cách." Vừa đi vừa suy nghĩ miên man hai người sắp đi ngang qua nhau mà vẫn không hay biết.

Hắn vẫn cúi đầu thở dài khổ não không biết phải làm sao thì cô gái trước mắt bổng giơ chân gạt qua một cái.

Mặc dù thời gian qua Huy Tân luôn tập trung vào tu luyện nhưng trước đó một thân công phu hắn luyện thành vẫn còn. Bị thình lình tập kích, cơ thể Huy Tân phản xạ theo thói quen. Chân phía sau còn lại hơi vận lực búng nhẹ một cái là cả thân hình lộn ngược về trước phiêu phiêu đáp xuống.

Mặc kệ cô gái kia hắn vẫn tiếp tục trầm tư bước đi.

Sự việc diễn ra ngoài dự đoán khiến mưu kế của mình không thành cô nàng lạ mặt ngạc nhiên nhìn bóng lưng Huy Tân chăm chăm.

"Ta là ngươi đã có vợ, xin cô nương đừng nhìn ta như thế!" Huy Tân vẫn không quay đầu vừa đi vừa nói.

"Ngươi... Ta... Ê chính ngươi đạp chân ta giờ nói đi là đi hả? Đứng lại mau!" Cô gái định phát tác nổi giận thì bổng nghĩ đến chuyện gì đó cười lạnh rồi đuổi theo đứng chắn trước đường.

Huy Tân bị cảng đường không thể không ngẩng đầu lên. Nhưng hắn chỉ thấy được một cặp mắt châu đen long lanh nước mắt sắp tràn ra, ngoài ra thì không thấy được gì nữa, vì bây giờ tấm vãi mỏng vốn đang treo trên tai đã phủ kính lên cả khuôn mặt cô nàng. Hắn liền phóng thần thức cường đại ra quét lên nhưng lập tức bị chiếc khăn đó đánh bật ra ngăn lại.

"Cô nàng thật quái lạ, rõ ràng là trong người không có tí linh lực nào chỉ là người thường làm sao có cái khắn này. Mà trâu không đi tìm cọc, cọc lại đi tìm trâu? Muốn đùa hả, cái gì chứ gái đẹp anh đây không sợ" Tuy là nghĩ thế nhưng Huy Tân vẫn nói. "Ta đây không rảnh, nói đi đôi giày đó bao nhiêu ta sẽ đền tiền lại"

"Không được, ngươi phải bồi thường tổn thương thể xác lẫn tinh thần cho ta nữa" Nghe Huy Tân nói thế nàng ta hí hửng cười yêu cầu tiền đền.

"Tinh thần thì ta không biết, nhưng thể xác thì ta rất biết cách để bồi thường" Huy Tân vừa nói vừa đá lông nheo liếc nhìn đánh giá cô gái từ trên xuống dưới như mấy thằng côn đồ trong phim.

"Hạ lưu!" Thấy ánh mắt ghê tởm đó cô nàng giựt mình lấy tay che trước người lại. "Cấm ngươi nhìn"

"Sao biết sợ rồi ha? Thôi ta đi trước đây" Thấy đối phương còn nhỏ tuổi hơn mình nên hắn cũng không muốn ỷ lớn ăn hiếp nhỏ.

"Ngươi không đền bù cái khác nhưng phải đền tiền đôi giày mới cho ta, nó trị giá mười ngàn thượng phẩm tinh thạch" Thấy hắn sắp bỏ đi mất nàng đành phải cắn răng bám theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!