"Đúng rồi còn cây súng hình dáng quái dị lần cuối anh lấy ra bắn trước khi chạy thoát là súng gì vậy, trông có vẻ mạng hơn nhiều cây súng anh cầm trước đó" Tiểu Lục hai mắt sáng long lanh vừa hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó vừa nhìn Huy Tân hỏi gấp.
"Là cây này hả?" Huy Tân cười cười lật tay đã lấy cây súng sonic ra đưa cho tiểu Lục. "Kỳ thật cấp bậc của nó và cây súng laser là ngang bằng nhau"
"Thật sao? Nếu đồng cấp bậc sao tên kia mạnh mẽ như vậy mà mới bị trúng một phát là nằm bò càng dưới đất rồi?" Tiểu Lục thích thú vuốt ve cây súng khó hiểu nói.
"Tại hắn không biết cách thức cây súng này hoạt động là dựa trên sự chấn động âm thanh. Nếu không thì chỉ cần hắn tạo ra hai màng năng lượng bảo vệ xung quanh, rồi hút hết không khí ở giữa hai lớp vòng bảo vệ đó đi, để tạo ra một vùng chân không là đã có thể ngăn được sự chấn động của âm thanh lan truyền. Dùng cách này đừng nói là nguyên anh kỳ, cho dù là Kim Đan hậu kỳ tu sĩ cũng có thể ngăn chặn được" Huy Tân lắc đầu cười khổ giải thích.
"Đương nhiên dưới điều kiện là tên Kim Đan hậu kỳ đó có đủ linh lực cho màng năng lượng bên ngoài cùng chống chịu được viên đạn sonic đó. Nếu không thì cũng vô ích vì khi màng năng lượng bên ngoài tan vỡ không khí sẽ tràn vào và lang truyền chấn động của âm thanh vào bên trong."
Tiểu lục nghe có cái hiểu có cái không hiểu không khỏi ngẩn ra. "Chấn động âm thanh? Sao em thấy nó giống sóng nước hơn!"
"Uhm, chính xác là có thể coi nó như là sóng biển, nhưng là nó bị nén lại và di chuyển với tốc độ âm thanh" Huy Tân gật gật đầu đồng ý.
"Nếu là sóng biển thì hai cơn sóng nhập vào nhau sẽ tạo thành một con sóng to và mạnh hơn đúng không? Sao anh không bắn thêm vài phát cho tên đó chết luôn?"
"Ta..." Huy Tân cả người cứng đơ, đứng chết sững ra. "Ah... sao ta lại không nghĩ ra... Quả Bomb E-9 của tôi... hu hu..."
...
Đại sư trầm ngâm đợi hồi lâu mới nói ghi vấn trong lòng ra. "Huy Tân, kế tiếp chúng ta nên đi đâu đây?"
Khi này mọi người đã trở lại phòng khách, sau khi hồi lâu nói cười về những chiến tích kinh người của Huy Tân trong cuộc chiến vừa qua, thì Đại Sư bắt đầu chuyển đề tài bàn về truyện tương lai.
Sau một hồi đập bàn đập ghế tiếc nuối, khi nghe sự phụ hỏi Huy Tân mới bình tĩnh lại trả lời "Bản đồ con có vài cái lấy từ chỗ của mấy tên kia chắc là không có sai sót, trước để Hồng sao chép lại đã"
Nói rồi Huy Tân lấy bốn viên ngọc giản ra cho trí năng bắn chiếu chùm sáng vào bắt đầu so sánh, loại bỏ, rồi kết hợp bốn tấm lại với nhau.
Không đợi bao lâu thì trước mặt mọi người đã có một bản đồ hoàn chỉnh của toàn bộ khu vực phía nam, còn khu vực phía bắc trên đó chỉ có hai chữ "Hồng Hoang" bên cạnh có ghi chú là khu vực cấm địa của yêu thú. Cả Thần Thú đại lục có hình dáng như số '8', phân nữa bên trên là thuộc về yêu thú, và nữa phần còn lại của loài người. Nguyên căn vì sao lại có tên là Thần Thú đại lục cũng vì chủ nhân của nó là yêu thú Tuyết nữ vương.
Sau một hồi bàn cãi mọi người đều nhất ý đến nước Cana một trong năm nước có biên giới gần với Hồng hoang nhất. Bá chủ nơi đây là Luyện Thục phái trên dãy Bách Thục sơn tổng cộng có năm chủ phong chia ra năm kỹ nghệ: đan, khí, trận, phù, khổi lôi.
Do đó nhất lưu đại phái này không khác gì con quái vật khổng lồ đói khát, tiêu thụ tất cả vật phẩm tài nguyên như yêu đan, xương cốt, võ giáp của yếu thú, và linh dược. Vô tình tạo nên sinh ý cho các tán tu, gia tộc, và các đệ tử cấp thấp điên cuồng vào Hồng hoang săn bắt, tìm kiếm linh dược đem về bán lại cho ngũ phong của Luyện Thục phái với giá cả rất tốt.
Đồng thời Bách Thục sơn cũng là trường đấu giá không gì không có nổi tiếng nhất trên Thần Thú Đại lục. Với những đan dược quý hiếm, pháp bảo, pháp trận quỷ dị, linh phù, khổi lôi mạnh mẽ, rất có sức hút không chỉ với nhân sĩ mà còn có yêu tu cao giai nữa. Từ đó nơi đây được mệnh danh là quả trứng vàng của thần thú.
Tuy nhiên những năm gầy đây thú triều phát sinh tấn công dồn dập làm liên minh cửu phái không khỏi ăn phải nhiều đau khổ. Tu sĩ ra vào Hồng hoang giảm hẳn đi, dẫn đến buôn bán nơi đây trì trệ hơn trước rất nhiều.
Để tránh tai mắt của cao giai tu sĩ nên bọn Huy Tân phi hành rất chậm từ đây đến Cana quốc phải bay mất cả tháng trời.
Bỏ ra ba ngày thời gian bồi tiếp mọi người đặc biệt nhất là Julian vào dịp trăng tròn tháng này.
Sau lần dị biến tháng này thái cực lại được trưởng thành lớn hơn một chút, hắn cảm ứng được mình bây giờ tùy thời có thể tiến giai trúc cơ trung kỳ bất cứ lúc nào. Trên phi thuyền Huy Tân giờ này đang xếp bằng ngồi trong phòng mình kiểm kê lại chiếm lợi phẩm của cuộc chiến vừa qua.
Đa số vật phẩm là lấy từ 18 tên tu sĩ trúc cơ và 3 tên kim đan, nhưng khiến hắn để tâm nhất vẫn là mười bức tượng nhỏ khổi lôi hình thù quái dị rất sống động lấy từ giới chỉ của một tên kim đan hậu kỳ. Huy Tân hơi vẫy tay một con con rối trong mười khổi lôi lập tức bay đến trước mặt.
Con rối này có hình dạng của một con thanh quy trên cái mai cứng rắn có một nòng súng to dài đen sẫm. Nhìn lại thì chín bức tượng kia thì đa số là yêu thú nào là bạch hổ cơ thể nhỏ nhanh nhẹn có móng vuốt sắc bén, vượn to lớn cầm tấm khiên cứng rắn hai tay mạnh mẽ đầy lực lượng.
Ngoài ra trong số đó còn có ba cái chế tạo theo hình dáng con người toàn thân mặc hắc giáp bóng loáng như binh tướng phân biệt là hai cái cầm cung, một cái cầm thương dài. Cung tên và vũ khí của chúng được làm từ hợp kim quy hiếm, nếu hắn đoán không lầm là hợp kim cấp F-3 trở lên. Cứ theo đó suy luận thì mười khổi lôi này có uy lực tương đương với mười kim đan sơ kỳ tu sĩ.
Nhưng để điều khiển được cả đám bọn chúng cùng lúc thì cần phải có tinh thần lực cực mạnh. Mép miệng Huy Tân hơi nhúc nhíc cười tự đắc, đây không phải là thứ thích hợp với hắn nhất sao? Nói đến tinh thần lực hắn tự tin có thể điều khiển cả mấy chục con thế này, mười con thì đã thấm vào đâu. Nghĩ thế hắn liền quyết tâm nếu được sau này nhất định phải tìm kiếm vật liệu chế tạo thêm.
Kế đó là kim thiết, huyền tinh, vẫn thạch, và giáp yêu thú cấp ba là được hắn chú trọng để riêng một bên để dùng cho sau này tinh chế ra trọng giáp.
Ngoài ra thì chỉ còn ba tấm linh phù hộ thể bậc trung đỉnh cấp và đống trận kỳ hắn có thể tế luyện lại nâng cấp độ lên một bậc là còn chút hữu dụng. Còn lại một đống pháp bảo, pháp khí, tinh thạch, và gốc linh dược hắn sẽ mang đến thành thị cầu may có thể trao đổi được gì đó.
Khiến Huy Tân tiếc hận nhất là giới chỉ của Hồ Điền không ngờ nó đã bị mặt trời nhỏ đó hủy đi luôn không để lại chút tro tàn nào, tính toán ra chuyến này hắn đã lỗ lã thật to vì đã mất con ác chủ bài mạnh nhất "Bomb hẹn giờ E-9" một cách vô ích.
Phải biết lần này hắn có thể diệt ngọn đám Hồ Điền là do bọn chúng không có trận pháp bao vây hỗ trợ, thứ hai là Hồ Điền vừa mới tiến giai nguyên anh sơ kỳ, do đó pháp lực không tinh thâm như những tu sĩ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!