"Vẫn chưa vội, Hồng hãy tăng phạm vi quét lên 200km"
Bản đồ 3D tức thì được mở rộng hơn gấp đôi khi nãy với bán kính là 200km, nhưng cũng không có phát hiện gì mới.
Tổng cộng vẫn là có năm nhóm đang bao vây khu vực này, mỗi nhóm có sáu trúc cơ và một kim đan kỳ tu sĩ. Được dẫn đầu bởi một Nguyên anh kỳ đang bay chầm chậm một mình vòng quanh quan sát mọi việc xung quanh. Với trận hình bao vây kín mít này của đối phương thì lái phi thuyền âm thầm đi ra ngoài mà không muốn bị phát hiện thì chỉ là chuyện hoang tưởng.
"30 Trúc cơ, 5 Kim đan, 1 Nguyên anh." Huy Tân lầm bầm đếm. "Không ngờ lại nhanh như vậy, ngay cả nguyên anh tu sĩ cũng đã đến, tình hình có vẻ hơi phức tạp hơn ta tưởng"
"Không phải chỉ cần chúng ta để Hồng đi tiêu diệt chúng là được sao?" Nghe Julian nói thế hai người đại sư và tiểu Lục thở phào nhẹ nhõm.
"Thật sự việc này lại có thể giải quyết bằng cách đơn giản như vậy?" Đại sư khó tin hỏi.
"Thưa sư phụ, theo lý thì đương nhiên là được, chỉ có điều khi chiến đấu nổ ra nhất định sẽ để lại nhiều dấu vết về sự tồn tại của phi thuyền và qua đó có thể sẽ bị bại lộ, đến lúc đó chúng ta chắc chắn sẽ chịu sự truy giết của cả tu tiên giới" Huy Tân cười khổ giải thích. Thật ra còn một lý do khác hắn không nói ra là theo trực giác mách bảo đây rất có thể là âm mưu của gia tộc Lỗ đang dẫn dụ hắn tự lộ đầu ra ngoài, sau đó mới tìm cơ hội truy bắt hắn .
"Không lẽ chúng ta cứ ẩn núp trong đây?" Julian hậm hực hỏi ngược lại.
"Đương nhiên là không, bọn chúng đã bao vây khu vực này, phát hiện ra hang động này chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."
Julian nghe vậy giận tím mặt giậm chân hằn học cãi. "Thế này không được, thế kia cũng không được. Vậy chúng ta cứ ra ngoài đầu hàng để chúng giết quách cho rồi"
"Julian đừng nóng nảy, có phải con đã có tính toán kế hoạch khác rồi phải không" Đại sư bình tĩnh khuyên Julian rồi chuyển sang nhìn Huy Tân đầy thâm ý hỏi.
"Vâng sư phụ, nếu chúng đã đến đây thì không thể cứ để bọn chúng đi về tay không như vậy được, tuy nhiên để kế hoạch của con lần này thành công, thì chị Julian sau đây sẽ đóng một vai trò rất quan trọng đó."
Vốn đang giận dỗi không muốn nói gì nữa, khi nghe Huy Tân nhắc đến tên mình, Julian hai mắt long lanh sáng ngời nhảy bật lên tươi cười nói. "Vậy àh, giờ mới biết là người ta quan trọng sao? Nói đi! Vài trò gì Ta phải làm gì?"
"Chị thật sự đồng ý sao? Nên nhớ là việc này rất hung hiểm và nó quyết định đến an nguy của tất cả mọi người ở đây." Huy Tân ra vẻ trịnh trọng nhắc nhở.
"Yên tâm không gì có thể làm khó được người chị này của em đâu!" Julian vỗ ngực cam đoan.
"Một khi chấp nhận thì Chị phải hứa luôn nghe lời chỉ huy của em không được thắc mắc hay làm ngược lại, Ok?"
"Ok, sao hôm nay em nói nhiều vậy. Rút cục là chuyện gì?" Julian đã có chút mất kiên nhẫn hối thúc.
"Cũng không có gì phức tạp lắm, chỉ cần chờ khi bọn chúng bị em dẫn dụ rời khỏi đây, thì chị lập tức để Hồng mở hệ thống ẩn hình rồi bay về phía bắc 500km. Em sẽ tụ hợp với mọi người ở đó sau." Huy Tân vừa nói vừa cười nhìn Julian không chớp mắt.
"Em... Thật là tức chết ta mà!" Julian hậm hực nhìn hắn như một con cọp cái sắp nhảy vào cắn xé con mồi ra trăm mảnh vậy.
"Chị đã hứa là sẽ nghe lời rồi đấy" Huy Tân không để ý đến ánh mắt của nàng mà còn đắc ý nói.
"Con có nắm chắc không đó, không còn cách nào khác sao?" Đại sư hơi lo lắng dò hỏi.
"Không còn cách nào khác đâu sư phụ, với lại con cũng vừa mới thăng cấp nên cũng có chút tin tưởng." Giọng điệu của hắn rất nhàn nhã ung dung. Làm mọi người cũng yên tâm hơn phần nào. Dù sao thì họ cũng không nhận thức được ba chữ "Nguyên anh kỳ" nó có ý nghĩa kinh khủng như thế nào.
Chuẩn bị chu đáo, Huy Tân liền lặng lẽ một mình đi ra ngoài cửa hang.
Đợi đến khi Julian thông qua đồng hồ báo cáo vị trí tên tu sĩ Nguyên anh đã đến bên kia đối ngược với cửa hang, thì hắn cũng bắt đầu hành động. Dùng hết mười thành sức lực sử ra Bát Phi Vân bộ và lôi độn thuận vô thanh vô tức lao nhanh vào rừng.
Vì phải cố hết sức tránh nén không để kẻ địch phát hiện, thành ra hắn phải chạy vòng qua trái rồi phải thậm chí có khi chạy ngược lại, cho nên tốc độ tiến lên rất trì trệ.
Nhờ vào bóng tối và thần thức khủng bố tương đương với Kim Đan hậu kỳ của mình, hai tiếng sau Huy Tân đã hoàn toàn thoát khỏi vòng vây của địch nhân.
Thay vì dừng lại đánh một trận như kế hoạch, hắn tiếp tục đi thẳng về phía nam, cho tới khi đến được một ngọn núi hoang vu khá cao cách Thái Hiễn sơn không xa mới đứng dừng lại, đánh giá xung quanh.
Khi không phát hiện có vấn đề gì hắn mới leo lên đào một hố không sâu lắm ở gần đỉnh núi rồi cẩn thật chôn một quả bi đen trơn bóng to bằng hai bàn tay xuống rồi lấp đất lại.
Kế tiếp hắn lại lấy ra một đống trận kỳ và trận bàn phân bố cả bốn phương tám hướng trên cả ngọn núi này. Đây là trận pháp Kim Cô Trận thuộc dạng khốn trận lấy được trong giới chỉ của lão Tán đã bị hắn chỉnh sửa tế luyện lại, cộng với thượng phẩm tinh thạch nữa thì một nguyên anh kỳ tu sĩ bị nhốt vào muốn thoát thân cũng phải tốn chút công sức.
Bố trí hết đâu vào đấy, hắn mới tìm một gốc cây cổ thụ gần đó đả tọa cố hồi phục lại tinh thần lẫn sức lực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!