"Ènn..."
"Ènn..."
"Ènn..."
"zzzxxxyyy!"
Huy Tân vừa chửi vừa vương tay bực tức đập tắt cái đồng hồ báo thức chết tiệt ở ngay trên tủ đầu giường đi.
Tối qua hắn thức tới hai giờ sáng để chơi game online, thành thử bây giờ đầu óc rất uể oải, thực sự không muốn phải rời khỏi chiếc giường rộng ấm êm của mình.
Cuộn người trong chăn Huy Tân ước được ngũ nướng thêm dù chỉ là một chút, thì chợt nhớ hôm này là ngày khai giảng, nếu đến trường muộn thì quả là mất mặt. Hắn ráng lê lếch vào phòng tắm rữa mặt cho tỉnh táo một chút.
Trong gương là hình ảnh phản chiếu của một tiểu hài tử cỡ 10-11 tuổi, mặc bộ đồ ngũ giống kiểu Pajama, khuôn mặt xanh xao hốc hác, đặc biệt nhất là hai hóc mắt thâm quần.
Mười lăm phút sau trong sân cỏ trước cửa, Huy Tân đã chuẩn bị gọn gàng tươm tất trong bộ đồng phục mới dành cho học sinh trung học và sẵn sàng bước lên chiếc phi thuyền cá nhân đưa đón hắn tới trường.
Phi thuyền này có hình dáng của một con chim ưng, hai cánh dang rộng, toàn thân màu đỏ đen. Đây là món quà hắn nhận được vào dịp sinh nhật lần thứ mười vừa qua từ ông cố nội. Trong cả hệ Phong Dương này những chiếc phi thuyền cấp C-9 như vậy chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Khi phi thuyền cất cánh bỏ lại phía sau nó là một tòa lâu đài xây bằng gạch bạch ngọc có nhiều đỉnh tháp tráng lệ theo kiểu cổ.
Trên đỉnh tháp cao lớn nhất của lâu đài là lá cờ nền xanh biếc viền vàng chính giữa là một con vua sư tử trắng đanh nhe nanh múa vuốt, đấy chính là ký hiệu đặc trưng của gia tộc Trần.
Huy Tân cũng chỉ mới dọn tới ở ngôi biệt thự này được một tháng. Mọi thứ vẫn còn rất mới mẻ đối với hắn.
"Mời thiếu gia dùng bữa sáng" Truyền vào tai là một giọng nói trong trẻo, dịu dàng, cùng pha chút trìu mến. Trước mặt Huy Tân là một cô gái trẻ xinh đẹp, mặc váy hầu gái, đầu đội mũ vải thô trắng. Cô ta có thân hình tương đối, cao hơn Huy Tân hẳn một cái đầu.
Huy Tân mỉm cười thân thiện trả lời. "Cảm ơn chị Julian! ăn chung với em nhé" .
Bởi vì công việc làm ăn của dòng họ, mẹ hắn luôn bận rộn đến nỗi không có đủ thời gian đoàn tụ với gia đình nhiều. Còn cha hắn phải mạo hiểm vào các cấm vực để tu luyện và chạy đông chạy tây kiếm đan dược cho thằng con cưng.
Nhà họ Trần được huy hoàng như ngày nay là do trong gia tộc ai sinh ra cũng là thiên tài tu luyện vang danh vũ trụ.
Thế mà tới đời của hắn thì lại lòi ra một quái thai không linh căn và thân thể lại còn yếu ớt.
Quan trọng nhất là mỗi đời họ Trần chỉ có thể sinh ra một hoặc hai người nối dõi tông đường mà thôi, dẫn đến mọi người trong gia tộc rất chán nản thất vọng.
Julian đã bắt đầu công việc người hầu từ khi Huy Tân lên năm và cũng là người bạn duy nhất hắn có.
Dẫu là hiểu được cha mẹ luôn bận rộn vì gia tộc nhưng phải luôn ăn sáng một mình với cô bạn hầu gái này hắn cũng cảm thấy chút hụt hẫng.
Ăn qua loa cho xong bữa điểm tâm hắn bấy giờ tranh thủ làm thêm một giấc trước khi tới trường. Từ đây tới trường rất xa ngay cả khi phi thuyền bay với vận tốc gấp đôi âm thanh thì cũng phải mất đến 30 phút.
Phải nói có một chiếc phi thuyền này thật là tiện lợi, với chức năng phản trọng lực, khi bay hay đáp người bên trong không có cảm giác gì đặc biệt cả. Cứ như là đang trong một căn phòng bình thường với bốn phía và trên dưới được làm bằng kính có thể nhìn rõ ngoại cảnh mà thôi.
Sherwood High là trường trung học lớn và tân tiến nhất ở Phong Linh, dù vậy trên hành tinh này nó không tiếng tăm gì.
Nguyên nhân đơn giản là vì học sinh của trường chủ yếu đến từ những gia tộc giàu có khét tiếng trên các hành tinh lân cận, và chủ của cả dãy ngân hà này đương nhiên là gia tộc Trần của ông cố nội hắn. Thành ra cái tên Sherwood chỉ được nhắc đến giữa những gia đình quyền quý. Còn dân đen lo miếng ăn trốn ở đã khó, thời gian đâu rảnh rỗi tìm hiểu cái trường học của những tên phá gia chi tử này.
Hôm nay là buổi khai học đầu tiên cho học kỳ mới. Khi phi thuyền tới nơi cũng là 7:30, lúc này Huy Tân đang đánh giá trường học mới của hắn. Từ trên cao nhìn xuống ngôi trường rộng lớn như là một thành phố thu nhỏ vậy.
Khu vực xung quanh là những tòa nhà chọc trời với nhiều kiểu hình dáng đa dạng, có cái hình tháp, có cái hình ống, nhưng nhiều nhất là kiến trúc hình khối vuông. Khu vực trung tâm là một sân vận động rộng lớn hình bầu dục chiếm phân nửa diện tích cái trường này.
Nếu gọi cái sân vận động là một cái đấu trường cũng không sai, nguyên căn đây chính là chiến trường đẫm máu giữa các thiên tài mới nổi trong giới tu tiên. Chỉ có người còn đứng ở giây phút cuối cùng trên khán đài mới được tôn trọng.
Còn phía trên không trung của sân vận động lơ lửng một cung điện vàng rực, lấp lánh phản chiếu những tia nắng ban mai đầu tiên của buổi sáng như một viên ngọc báu.
Nghe kể đó là học viện pháp thuật, cái nôi của nhiều truyền kỳ xuất hiện được kể trong sách sử. Tuy thế chỉ những người có linh căn và sống sót trên chiến đài thì mới được chấp nhận và được truyền thụ công pháp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!