Chương 6: ,11,12: Hẳn là cậu cũng không muốn ở lại bên tôi, mà tôi, dường như cũng chẳng có lý do gì để giữ cậu lại.

10.

Bác sĩ nói cần làm một cuộc kiểm tra toàn diện cho cậu ấy, sợ nội tạng có thể bị tổn thương.

Tôi gật đầu, cúi xuống ký tên vào tờ giấy. Ánh mắt lướt qua mục ngày tháng năm sinh, trong đầu lóe lên một tia sáng, tôi ngẩng đầu nhìn về phía màn hình trên hành lang bệnh viện.

Mười tám tuổi.

Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Kỷ Dĩ Tinh.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Ngồi cạnh giường bệnh, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Kỷ Dĩ Tinh, tôi lại nghĩ: Thật tội nghiệp.

Cậu ấy mở mắt nhìn tôi, trong khoảnh khắc ấy, tôi lại không biết phải nói gì với cậu.

Trước đây, tôi ghét bỏ cậu ấy, đổ lỗi cho cậu ấy. Sau này, trải qua nhiều năm, mọi chuyện thông suốt, nhưng giờ đây tôi lại không biết phải đối mặt với cậu bằng tâm trạng gì.

Không phải người thân, tôi cũng chưa từng có ai gọi là hậu bối. Lại càng không phải bạn bè.

"Ngài Kiều?"

"Ừ, hôm nay là sinh nhật cậu."

"À, chính tôi còn quên mất. Cảm ơn ngài Kiều."

Tôi mím môi nhìn đôi môi không chút huyết sắc của cậu, không biết đang nghĩ gì, bỗng dưng nói: "Từ giờ không cần gọi tôi là "Ngài Kiều" nữa, gọi tôi là chú đi."

Cậu nhìn tôi, đôi mắt sáng màu tựa thủy tinh trong suốt như lướt qua một tia cảm xúc nào đó, nhưng tôi không nắm bắt được: "Đây được tính là quà sinh nhật sao? Cảm ơn chú."

Cậu vẫn mỉm cười, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến việc bản thân bị bắt cóc vì tôi.

Tôi nhìn nụ cười của cậu, nhưng không cảm nhận được chút niềm vui nào trong đó. Nụ cười ấy giống như một biểu cảm đã quá quen thuộc khi đối mặt với tôi.

Tôi không biết phải nói gì thêm, ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy: "Vậy tôi đi trước."

"Được."

Cậu gật đầu, tôi đóng cửa lại, cậu thu mình vào trong chăn. Nụ cười trên mặt cậu lập tức biến mất, để lộ một đôi mắt lạnh lẽo không còn chút ấm áp nào.

11.

Ngày Kỷ Dĩ Tinh xuất viện, tôi bận rộn công việc nên để chú Lưu đi đón. Công ty đang rối tung rối mù, vụ kiện với Hoàn Xuyên trong thương vụ thu mua này càng khiến mọi chuyện thêm phức tạp.

Trong lúc bận rộn không ngơi nghỉ, tôi ngẩng đầu nhìn tòa nhà đối diện vừa đổi màu ánh đèn.

Bất chợt, tôi hỏi Trình Kỳ: "Bây giờ mấy đứa nhỏ mười tám, mười chín tuổi thường thích gì?"

"Anh định tặng quà sao?"

"Ừ."

"Xe hơi, đồng hồ chẳng hạn."

"Được."

Tôi cúi đầu xem tài liệu, trong đầu lướt qua hình ảnh vài mẫu đồng hồ. Lại nghĩ đến cổ tay trống trơn của Kỷ Dĩ Tinh, cậu ấy dường như chưa bao giờ đeo đồ trang trí. Suy nghĩ một lúc, khi về nhà, tôi vừa hay gặp cậu. Tôi gọi lại rồi nói: "Đi thi bằng lái đi."

Cậu nghe vậy thì hơi ngạc nhiên nhìn tôi: "Thi xong tôi tặng cậu một chiếc xe. Vừa hay lên đại học cũng cần dùng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!