Chương 5: ,9: Giờ cậu an toàn rồi.

8.

Hôm nay tôi về nhà rất sớm, chú Lưu bước tới giúp tôi cầm áo. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng của Kỷ Dĩ Tinh, thuận miệng hỏi: "Cậu ấy thế nào rồi?"

Đây là lần đầu tiên sau bao năm tôi chủ động hỏi về tình hình của Kỷ Dĩ Tinh. Chú Lưu hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đáp: "Thiếu gia đã tỉnh rồi, nhưng nói không thấy đói, cả ngày không ăn gì."

Tôi nhớ đến chuyện Trình Kỳ bảo đã gửi hàng không mười cân cua Matsuba đến nhà, thuận miệng dặn: "Dùng cua Matsuba nấu ít cháo cho cậu ấy ăn đi."

Chú Lưu gật đầu lia lịa, lập tức gọi người đi làm. Tôi nhìn bóng lưng họ, trong lòng thoáng qua một suy nghĩ.

Thực ra, Kỷ Dĩ Tinh có lẽ là một đứa trẻ rất dễ mến.

Tôi về phòng tắm rửa, vừa lau tóc bước ra thì thấy chú Lưu cầm khay đồ đi ngang qua. Nhìn thấy tôi, chú hơi khựng lại. Tôi tiện tay đón lấy: "Để tôi mang qua."

Chú gật đầu, đưa khay cho tôi.

Lúc tôi vào phòng, Kỷ Dĩ Tinh đang ngồi trên giường, ánh mắt mơ màng. Nhìn thấy tôi bước vào, cậu lộ vẻ ngỡ ngàng.

Tôi đặt bát cháo xuống bên giường, cậu khẽ gọi: "Ngài Kiều."

"Ăn đi."

Cậu cúi nhìn bát cháo, môi mấp máy như muốn nói gì đó, cuối cùng lại im lặng cầm bát lên, từng muỗng từng muỗng chậm rãi ăn.

Ánh mắt tôi dừng lại trên hàng lông mi đang cụp xuống của cậu.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn cậu mà không mang theo cảm xúc cá nhân.

Tôi phải thừa nhận, cậu thực sự là một đứa trẻ hoàn hảo. Không có sự nổi loạn của tuổi này, thành tích học tập, theo lời giáo viên cũng rất tốt. Cậu thông minh, mà chú Lưu cũng bảo cậu rất hiền lành và biết điều.

Có vẻ như chỉ có tôi cố chấp ghét cậu mà thôi.

Tôi nhìn cậu một lúc, khi thu ánh mắt về lại tình cờ thấy trên cánh tay cậu xuất hiện những nốt đỏ, kéo dài lên chiếc cổ trắng ngần, cả hai má cũng dần nổi lên những mảng đỏ loang lổ.

Tôi lập tức nhíu mày: "Cậu bị gì vậy?"

Cậu khựng lại, ngẩng lên, ánh mắt thấp thỏm bất an nhìn tôi.

"Không phải bị dị ứng đấy chứ?"

Cậu cầm bát cháo không nói gì. Tôi giật lấy bát từ tay cậu, ném sang một bên. Một suy nghĩ đột nhiên hiện lên: "Cậu biết mình bị dị ứng không?"

Cậu cúi đầu, mím môi, khẽ đáp: "Biết."

"Biết mà còn ăn? Cậu bị điên à?"

"Tôi nghĩ ngài làm thế là cố ý."

Những lời định mắng nghẹn lại trong cổ họng. Tôi muốn phản bác, muốn nói tôi trông giống một kẻ ác độc đến vậy sao? Nhưng nghĩ kỹ lại, với Kỷ Dĩ Tinh, tôi đúng là độc ác như thế.

Tôi vò trán, lập tức lấy điện thoại gọi cho Hàn Ngộ: "Đến nhà tôi ngay, có người bị dị ứng."

"Không phải tôi."

"Ừ, hải sản."

"Mau lên, đừng chậm trễ!"

Trong lòng tôi bừng bừng một ngọn lửa nhưng không có chỗ phát ti3t. Theo bản năng, tôi lấy một điếu thuốc từ hộp ngậm lên miệng. Nhưng vừa nhìn thấy cánh tay cậu đang truyền nước, tôi dừng lại, định bước ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!