5.
Quản gia và người giúp việc trong nhà đều cảm thấy Kỷ Dĩ Tinh rất hiểu chuyện. Hàng ngày cậu ấy rất yên lặng, ngoài việc ăn cơm và chào hỏi mọi người trong nhà, cậu ấy chỉ ngoan ngoãn ở trong phòng học bài.
Tôi trở thành người giám hộ hợp pháp của cậu.
Cô giáo của cậu ấy từng gọi điện thoại cho tôi. Trong điện thoại, giọng cô giáo rất phấn khởi: "Kỷ Dĩ Tinh đạt giải nhất trong cuộc thi. Thứ Hai sẽ có buổi lễ khen thưởng, anh nhớ đến dự đúng giờ nhé."
Cô ấy rất chắc chắn tôi sẽ tham dự, dù sao nghe tin con em mình đạt được thành tích thế này, ai làm phụ huynh mà chẳng cảm thấy tự hào.
Không ai nhắc đến cái tên Kỷ Dĩ Tinh trước mặt tôi. Vì vậy khi ký giấy tờ, tay tôi khựng lại một chút mới phản ứng được: "Ồ, tôi không đi."
Rồi không thèm quan t@m đến sự ngạc nhiên từ đầu dây bên kia, tôi trực tiếp cúp máy.
Lần thứ hai cô ấy gọi điện cho tôi, tôi nghĩ chắc lại là chuyện lễ khen thưởng gì đó.
Tôi để điện thoại reo đến lần thứ ba mới nhíu mày bắt máy.
"Từ giờ, đừng gọi cho tôi về mấy chuyện của cậu ta nữa."
Cô giáo ngừng lại một chút rồi nói: "Kỷ Dĩ Tinh đánh nhau với bạn ở trường, bị thương một chút, anh đến trường một chuyến nhé."
Giọng cô ấy đã không còn vẻ khách sáo như lần đầu.
Tôi nhíu mày, cúp máy, bực bội xoa trán.
Trợ lý ôm tập tài liệu bước vào, nói: "Tổng giám đốc Kiều, mọi người đã tập trung đầy đủ trong phòng họp rồi."
Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng đứng dậy. "Hủy đi, tôi có việc."
Với cái tính trầm lặng của Kỷ Dĩ Tinh, kiểu tính cách mà có bị tát cũng chỉ biết cúi đầu lau nước mắt, cậu ấy mà lại đánh nhau với người khác, đúng là ngoài sức tưởng tượng.
Khi tôi đến trường, trong văn phòng đã có mấy người đứng sẵn.
Mặt mũi đối phương cũng bị trầy xước, đang được mẹ ôm vai, cúi xuống hỏi thăm. Người bố thì lớn giọng nói: "Chắc chắn con tôi không có lỗi, hôm nay nó phải bồi thường và xin lỗi con tôi!"
Cô giáo cố gắng hòa giải: "Vẫn chưa rõ nguyên nhân, chuyện bồi thường đợi phụ huynh của em ấy đến rồi bàn tiếp."
Phụ huynh đối phương liếc nhìn Kỷ Dĩ Tinh, giọng điệu gay gắt:
"Phụ huynh của em đâu? Sao mãi chưa đến?"
Kỷ Dĩ Tinh đứng ở một góc phòng, trước mặt cậu là người bạn học được bao bọc, che chở, cậu giống như hạt bụi bị lãng quên ở góc tường.
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy bóng dáng của cậu, lần đầu tiên nhận ra cậu thiếu niên này đã lớn lên rất nhiều, chỉ là tôi chưa từng hay biết.
"Anh ấy sẽ không đến."
Tôi nghe thấy giọng của Kỷ Dĩ Tinh, rất bình thản, không mang một chút cảm xúc nào. Không có vẻ rụt rè như thường ngày ở trước mặt tôi, cũng không còn chút sức sống nào.
Cậu chỉ đang nêu lên một sự thật. Sự thật rằng cậu vốn không được ai quan tâm hay yêu thương.
Người bố của bạn học nghe vậy thì càng lớn tiếng: "Làm gì có loại phụ huynh nào như vậy? Con tôi bị đánh mà còn không đến! Đừng có mặt dày mà ở đây! Đánh con tôi mà không bồi thường, không xin lỗi, đừng hòng yên chuyện!"
Cô giáo khuyên nhủ: "Ông cứ bình tĩnh, tôi đã gọi điện thông báo rồi, chờ một lát nhé."
Ông ta thở phì phò, liếc nhìn Kỷ Dĩ Tinh một cái.
Kỷ Dĩ Tinh chỉ đứng im, tay khẽ bấu lấy mép quần của mình một cách vô thức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!