Chương 18: Chú nhỏ, không muốn thử một Kỷ Dĩ Tinh ba mươi chín độ sao?

35.

Thời tiết bắt đầu nóng lên, món sơn trà ướp lạnh mà dì giúp việc làm dạo này khá được ưa chuộng.

Trên bàn ăn mỗi ngày đều có hai bát. Chỉ là hôm nay chỉ có phần của tôi.

Tôi lên tiếng hỏi: "Kỷ Dĩ Tinh đâu?"

"Cậu chủ Kỷ đến trường rồi, ngài lại quên rồi sao?"

"Ồ, đúng rồi." Tôi cúi đầu khuấy viên đá trong bát.

Lúc cậu ấy đi, tôi nói mình bận việc công ty nên không tiễn. Thực ra chẳng có chuyện gì quan trọng cả, tôi chỉ đơn giản là không muốn đi.

Tôi không thích cảm giác đó, nhìn cậu ấy rời đi khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

Chỉ là đến thành phố bên cạnh thôi.

Đi tàu cao tốc cũng chỉ mất hơn một tiếng, chưa đến hai tháng cậu ấy sẽ về. Với mức độ bám người của cậu ấy, chắc chắn cách vài ngày lại chạy về đây.

Nhưng chia ly vẫn là chia ly.

Tôi cụp mắt suy nghĩ, có vẻ thế giới này vẫn công bằng. Dù có giàu đến đâu, cũng phải ngoan ngoãn quay lại trường trước kỳ thi cuối kỳ để học bài làm bài tập.

Tôi buông thìa xuống, trời nóng, chẳng có khẩu vị, cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

Chiếc giường lớn rộng hai mét hai trong phòng, tôi đã ngủ trên đó rất nhiều năm, giờ nhìn lại chỉ thấy nó vừa lớn vừa trống trải.

Thói quen rất khó thay đổi, nhưng khi Kỷ Dĩ Tinh xông vào cuộc sống của tôi, tôi lại nhanh chóng thích nghi.

Cậu ấy rời đi rồi mới thấy khó chịu.

Suốt mấy ngày liền đều nghe cậu ấy gọi điện than vãn, nói mình bị nhốt trong phòng thí nghiệm suốt ngày suốt đêm. Cậu ấy còn trách ngược tôi, hỏi tại sao hồi đó tôi không ngăn cậu ấy học hóa học.

Tôi nói: "Cậu còn chẳng chủ động nói với tôi về suất tuyển thẳng của mình, tôi có thể quản cậu học trường nào, ngành gì sao?"

Cậu ấy im lặng một lúc, than vãn nặng nề hơn: "Biết ngay là trước đây chú chẳng thích tôi chút nào, chú hoàn toàn không quan t@m đến tôi."

"?"

Tôi cảm thấy cậu ấy đúng là thần kinh, nhưng khóe miệng lại không nhịn được mà cong lên.

Bây giờ Kỷ Dĩ Tinh không đáng thương nữa, cậu ấy có chút đáng yêu.

Sau mấy ngày quấy rầy, hôm nay cuối cùng cũng yên tĩnh hơn hẳn.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Trừ mấy tin nhắn quấy rối tôi vào buổi sáng, cả ngày đến chiều vẫn chưa thấy động tĩnh gì.

Tôi đoán chắc cậu ấy bận đến quên trời quên đất trong phòng thí nghiệm rồi.

Lúc họp, tôi đang nghe người đối diện trình bày PPT thì điện thoại trên bàn sáng lên. Tôi liếc nhìn, đó là một tin tức mới.

Trên màn hình lớn là bức ảnh một tòa nhà trắng toát bị khói đen bao trùm, trông như hiện trường hỏa hoạn.

Tiêu đề in đậm: "Tòa nhà thí nghiệm hóa học của Đại học B phát nổ, 37 người bị thương! Hiện trường vẫn đang được tìm kiếm cứu hộ!"

Khoảnh khắc đó, tôi lập tức phản ứng lại... đây là trường của Kỷ Dĩ Tinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!