Chương 16: ,32: Đợi chán rồi, dù sao hắn cũng hết giá trị, đến lúc đó tìm người khác tốt hơn mà đá đi là được.

31.

Mặc dù tối qua không mấy vui vẻ, Nhưng sáng hôm sau, Kỷ Dĩ Tinh vẫn xuất hiện đúng giờ ở công ty.

Mỗi lần thấy hắn mặc âu phục, tôi luôn có một cảm giác rất đặc biệt.

Con người này so với khi ở nhà dường như là hai phong cách hoàn toàn khác nhau... trông càng xa cách, lạnh lùng, sắc bén.

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn trong dáng vẻ này, tôi chỉ cảm thấy xa lạ... thằng nhóc ngày nào đã lột xác thành một người đàn ông.

Nhưng lần này, ánh mắt tôi dừng lại trên bờ vai rộng, vòng eo thon, đôi chân dài của hắn. Tôi nhớ rõ làn da dưới lớp vải vóc kia trắng trẻo và mịn màng thế nào, thậm chí khi phần lưng thẳng tắp ấy siết chặt lại, đường nét cơ bắp cũng đủ khiến người ta nóng bừng máu.

Cảm giác đặc biệt này, mãi đến năm nay tôi mới nhận thức rõ ràng... đó là d*c vọng.

Tôi dời mắt khỏi hắn.

Bình thường Trình Kỳ cứ mở miệng là gọi hắn là "thằng nhóc", nhưng lúc này vẫn rất cung kính chào hỏi: "Tổng giám đốc Kỳ, hoan nghênh ngài, mời ngồi."

"Trước tiên, chúng ta để luật sư hai bên xem qua các điều khoản hợp đồng nhé."

Trợ lý bên cạnh hắn cúi người mở hợp đồng, hắn chống một tay lên bàn, bàn tay khẽ mở ra, trợ lý lập tức đặt bút vào tay hắn.

"Không cần, tiết kiệm thời gian đi." Nói xong, hắn tiện tay ký tên mình xuống.

Trình Kỳ sững người, đầy vẻ kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi mỉm cười lắc đầu với cậu ta rồi cũng cúi xuống ký tên. Thế là bản hợp đồng được ký kết nhanh nhất trong lịch sử công ty Chấn Ân đã ra đời vào hôm nay.

Tôi đứng dậy, cài khuy áo vest, vươn tay ra: "Tổng giám đốc Kỳ, hợp tác vui vẻ."

Hắn cũng vươn tay bắt lấy: "Hợp tác vui vẻ, tổng giám đốc Kiều."

Trợ lý thu dọn hợp đồng, thư ký của tôi dẫn hắn rời khỏi phòng họp trước.

Trình Kỳ kéo tôi lại, kinh ngạc hỏi: "Hắn cứ thế ký luôn? Không thèm nhìn một cái?"

"Không sợ chúng ta giở trò à?"

"Không tốt sao? Tiết kiệm việc."

Nói xong, tôi cũng nhấc chân đi về văn phòng.

Vừa mở cửa bước vào, tôi thấy Kỷ Dĩ Tinh đặt tay lên bàn làm việc của tôi, đứng im bất động.

"Làm gì vậy?"

"Tưởng tượng xem cậu lúc làm việc trông thế nào."

"Thì còn thế nào nữa? Bù đầu bù tóc, thở không ra hơi."

Nghe vậy, hắn bật cười.

Tôi nhìn hắn, nghĩ thầm, xem ra hôm qua nổi điên một trận, hôm nay đã ổn rồi.

Thư ký mang cà phê và bánh ngọt vào, tôi vẫy tay với hắn: "Muốn thử không? Cũng ngon lắm đấy, tôi bảo thư ký xuống lầu mua cho cậu đấy."

"Ừm." Hắn ngồi xuống sofa, chiếc thìa bạc trong tay hắn trông nhỏ bé đến mức đáng thương.

Hắn chỉ ăn hai miếng rồi dừng lại: "Cũng ổn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!