Chương 15: ,30: Nếu không phải vì ghen, thì Kỷ Dĩ Tinh giận dỗi vì cái gì?

29.

Tôi ở nhà hắn ba ngày. Vừa về đến công ty, Trình Kỳ nhìn mặt tôi, xoa cằm nhận xét: "Sao tôi cảm thấy cậu trông giống như..."

"Giống gì?"

"Chắc là... quá độ nhỉ?"

"Vậy sao?"

Nhưng chính anh ta lại tự phủ nhận suy đoán của mình: "Nhưng nghĩ lại cũng không thể nào, cậu với mấy lão hòa thượng có khác gì đâu."

Tôi cười nhạt, gọi trợ lý đến: "Chuẩn bị một bản hợp đồng hợp tác với Vọng Tinh, phương thức hợp tác và tỷ lệ phân chia tôi đã gửi vào email rồi, làm nhanh đi. Tiện thể, liên hệ với phóng viên của *Kinh Tế Nhật Báo*, cậu biết phải nói gì rồi đấy."

Trợ lý gật đầu, lập tức đi làm.

Trình Kỳ có chút khó hiểu: "Vọng Tinh? Không phải công ty của thằng nhóc kia sao? Cậu nói thằng nhóc đó hận cậu như vậy, hợp tác là chuyện không thể nào, vậy cậu còn soạn hợp đồng làm gì?"

"Trước đây tôi hiểu sai vấn đề."

Trình Kỳ vẫn không lạc quan lắm: "Tôi thấy thái độ của nó với cậu trước đây, khó lắm."

"Tôi nói được thì được. Nội gián bắt được chưa? Rảnh rỗi ở đây lảm nhảm với tôi làm gì?"

"Có thời gian thì đi ăn với Âu Dương Dật nhiều vào, đừng để bên kiểm toán ngày chạy qua đây ba lần."

Hắn bĩu môi, xoay người ra ngoài.....

Tôi bận rộn đến tận bảy giờ tối mới về nhà. Vừa cúi xuống thay giày thì nghe thấy trên lầu có động tĩnh.

Động tác khựng lại, tôi ngẩng đầu nhìn về phía phòng của Kỷ Dĩ Tinh. Chỉ trong hai giây chờ đợi ấy, tôi mới nhận ra rằng, thói quen này chưa từng thay đổi.

Dù sau khi hắn đi, cánh cửa ấy đã bị khóa kín. Tôi vẫn luôn vô thức nhìn về phía đó.

Cánh cửa bị phủ bụi hai năm nay lại lần nữa mở ra. Kỷ Dĩ Tinh mặc bộ đồ ở nhà đơn giản bước ra. Hắn lúc nào cũng thích ăn mặc đơn giản... áo cotton xám, quần dài xám, không có chút trang trí nào. Trên gương mặt rực rỡ kia, lại có một vẻ đẹp tự nhiên, vô tình mà không tự biết.

Nhìn thấy tôi, hắn khẽ rũ mắt, hỏi: "Về rồi?"

"Ừ." Tôi nhìn hắn từng bước từng bước xuống lầu, đi đến bên cạnh tôi, tiện tay lấy áo khoác tôi vừa cởi ra treo lên giá.

Giống như… hắn chưa từng rời đi.

"Sao cậu ở đây?"

Hắn nhíu mày, liếc tôi một cái, trong mắt có chút trách móc: "Tối qua không phải đã nói là sẽ chuyển về sao?"

"Ồ, không nghe thấy."

Ai lại đi bàn chuyện này vào cái thời điểm đó chứ.

Bảo mẫu vừa lúc dọn cơm lên bàn, hắn ngồi xuống vị trí cũ, tấm lót bàn từng bị thu dọn nay lại được đặt trở về. Chú Lưu mỉm cười, thay một bó hoa mới do chính tay ông trồng trên bàn ăn.

Tôi cảm thấy chú Lưu thực sự rất vui vì sự trở lại của Kỷ Dĩ Tinh.

Còn tôi thì sao? Không nói là vui, chỉ là một khoảng trống đã được lấp đầy.

Rất bình lặng.

Bữa cơm diễn ra như thường lệ. Sau khi hắn rời đi, tôi đã quen với việc ăn một mình. Nhưng khi hắn quay lại, tôi cũng không thấy có gì đột ngột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!