Chương 12: ,22: Sống từng ấy năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy có một chuyện xảy ra khiến mình hoàn toàn không biết phải l�

21.

Tôi hôn mê suốt hai ngày. Khi tỉnh dậy, vẫn là căn phòng đó.

Tôi giật mình ngồi dậy, nhận ra cơ thể đã có lại chút sức lực. Nhưng cơn đau vẫn đang giày xéo khắp toàn thân.

Chiếc điện thoại nằm ngay bên cạnh, anh ta không hề lấy đi.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên. Là cuộc gọi từ Trình Kỳ. Tôi nhìn màn hình vài giây rồi vươn tay bắt máy.

Giọng nói đầy lo lắng của cậu ấy lập tức truyền đến: "Chuyện gì thế? Biến mất bốn ngày liền? Cậu mà không xuất hiện nữa là tôi báo cảnh sát đấy!"

"Cậu đi đâu thế? Có chuyện gì không?"

"A, tôi..." Tôi cúi đầu nhìn những vết bầm xanh tím chằng chịt trên cánh tay, ngay cả khớp ngón tay cũng in hằn những dấu răng sâu hoắm.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi l.i.ế. m nhẹ môi: "Trình Kỳ, tôi..."

Cửa khẽ mở.

Kỷ Dĩ Tinh bước vào, lặng lẽ nhìn tôi, không hề có ý định ngăn cản tôi tiếp tục cuộc gọi.

Chỉ cần nhìn thấy gương mặt đó, tôi đã cảm thấy lạnh sống lưng.

"Cậu bị sao thế? Sao giọng nghe kỳ lạ vậy? Cảm cúm à?"

Tôi hít sâu một hơi. "Ừ, tôi nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa."

"À được, nghỉ ngơi đi, cậu không mất tích là tốt rồi. Tôi còn tưởng thằng cháu nhỏ của cậu lại về làm cậu khó chịu nữa chứ. Thôi, tôi cúp máy đây."

"Ừ."

Tôi buông điện thoại xuống, hoàn toàn không còn chút sức lực.

Không nói nổi. Dù chỉ một chữ cũng không thể nói ra. Làm sao tôi có thể nói tôi bị tê//n kh//ốn đó cưỡ//ng hi//ếp chứ.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Thậm chí cậu ta còn ghi hình toàn bộ quá trình.

Tôi phải mở miệng thế nào đây?

Tôi siết chặt tóc, vò mạnh một nắm. Ngay giây tiếp theo, cổ tay bị ai đó kéo lấy.

"Đói không?" Cậu ta mỉm cười dịu dàng. Khuôn mặt mà tôi từng yêu thích, từng có lúc cảm thấy kinh diễm, giờ phút này lại khiến tôi rợn cả người.

"Cút đi."

Cậu ta không giận, trong mắt chỉ có sự khoan dung của kẻ đã được thỏa mãn: "Ăn chút gì đi?"

Tôi dồn hết chút sức lực vừa mới hồi phục, đ.ấ. m mạnh vào mặt anh ta: "Mẹ kiếp, tôi bảo cậu cút!"

Người đàn ông không kịp né, khóe môi rách ra, rỉ một tia m.á. u Cậu ta giơ ngón tay quệt qua vết máu.

Giây tiếp theo, bàn tay ấy liền chui vào trong chăn của tôi.

Tôi cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay anh ta. Định cử động thì anh ta lên tiếng trước: "Muốn thành thái giám thì cứ thử nhúc nhích đi."

Cơ thể tôi lập tức cứng đờ. Đây là bản năng của đàn ông, không ai dám đem chuyện này ra đùa cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!