19.
Bữa tiệc này kết thúc sớm hơn tôi tưởng.
Tôi không có tâm trạng, Kỷ Dĩ Tinh cũng nhạt nhẽo, còn Trình Kỳ thì không tiện đứng giữa để dàn xếp trong mối quan hệ này.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Tôi uống rượu, đầu óc hơi choáng váng, ngồi trên ghế phụ lái nhắm mắt chờ tài xế đến đón.
Mơ hồ nghe thấy tiếng cửa ghế sau bị mở ra.
Cảm xúc trong lòng tràn đầy, tràn đến mức chỉ một chút cũng dễ dàng hóa thành bực bội.
"Tài xế thuê mà ngồi ghế sau làm gì..." Tôi cau mày, mở mắt ra, đúng lúc nhìn vào gương chiếu hậu, chạm phải ánh mắt của người phía sau.
Đôi mắt màu lưu ly ấy trong bóng tối vẫn rực rỡ như cũ, vừa trong trẻo vừa phức tạp. Kỷ Dĩ Tinh trước giờ vẫn luôn là một điều mà tôi không thể nào thấu hiểu.
Cậu ta nhìn vào mắt tôi qua gương chiếu hậu, đôi mắt khẽ cong lên, cười nhạt.
Có lẽ là do bản năng, tôi bỗng cảm thấy sống lưng lạnh buốt, một luồng cảnh báo nguy hiểm nhanh chóng truyền đến vỏ não.
"Cậu..." Tôi vừa mở miệng, giây tiếp theo, cánh tay phải của cậu ta đột ngột luồn qua khe giữa ghế ngồi và cửa xe, người từ ghế sau nghiêng tới gần.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, một chiếc khăn tay mềm mại đã bịt chặt lấy mũi miệng tôi. Tôi trợn to mắt, không thể tin nổi mà nhìn cậu ta qua gương chiếu hậu.
Gương mặt cậu ta vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn ra mình đang làm gì vào lúc này.
Bản năng khiến tôi giãy giụa, ngón tay siết chặt cổ tay cậu ta, nhưng chỉ ba giây sau, ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ. Chỉ còn lại một chút vị đắng nhàn nhạt trong khoang mũi.
Tôi có chút không cam lòng mà nghĩ...
Chỉ vì vậy mà ghi hận sao? Hận tôi đến vậy ư? Muốn ném xác tôi nơi hoang dã à?
Sớm biết thế này, trước đây tôi đã chẳng đối xử tốt với cậu ta làm gì.
20.
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ. Quần áo đã bị thay đổi, là bộ đồ ngủ bằng vải cotton mà tôi thường mặc.
Tôi nhìn xuống cơ thể mình, không bị trói buộc bởi thứ gì cả. Cố gắng ngồi dậy nhưng tay chân mềm nhũn, chẳng có chút sức lực nào.
Đành nằm lại, mắt dán lên trần nhà, trong đầu thoáng nghĩ: "Trông thế này chắc không phải muốn g.i.ế. c mình."
Ngoài cửa có tiếng động, tôi quay đầu nhìn... là Kỷ Dĩ Tinh, anh ta chậm rãi bước vào, vừa lau mái tóc đen nhánh vẫn còn ướt. Cử chỉ khi lau tóc của anh ta giống hệt ngày trước, lúc này tôi mới nhận ra, hóa ra mình vẫn nhớ rõ từng chi tiết.
Mười năm đủ dài để in sâu vào trí nhớ.
Trong chớp mắt, tôi còn tưởng mình đang mơ, có khi nào tất cả chỉ là một giấc mộng? Có khi nào Kỷ Dĩ Tinh vẫn là cậu thiếu niên non nớt năm nào?
Nhưng rồi cậu ta vứt chiếc khăn đi, để lộ gương mặt kia... lập tức kéo tôi trở về thực tại.
Cậu ta thực sự đã trưởng thành.
"Tỉnh rồi à?" Cậu ta đứng cạnh giường, hỏi tôi.
"Cậu muốn làm gì? Ôn chuyện cũ hay trút giận?"
Cậu ta rót một cốc nước ấm, đưa tới trước môi tôi. "Uống chút đi, lát nữa sẽ khát đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!