17.
Phó Cẩn Hàn chạy khắp công ty tìm người đi thị sát nhà máy ở tỉnh cùng mình. Trình Kỳ không muốn đi, trốn vào văn phòng của tôi.
"Hắn bị bệnh à? Ai mà muốn đi công tác với lão già đó chứ!"
Tôi vừa định mở miệng thì điện thoại nội bộ trong văn phòng reo lên. Giọng Phó Cẩn Hàn đầy uy lực: "Trình Kỳ có ở chỗ cậu không?"
Tôi ngẩng lên nhìn Trình Kỳ, ánh mắt cậu ta đầy vẻ cầu xin, chỉ thiếu nước rớt hai giọt nước mắt cho tôi xem.
Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh quen thuộc chợt lóe lên trong đầu tôi.
Tôi bật cười, đáp: "Không có, không biết chạy đi đâu trốn rồi."
Đầu dây bên kia hừ lạnh một tiếng rồi cúp máy. Lúc này Trình Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, ngã người xuống sofa: "Cho tôi trốn một ngày đi."
Tôi lười quản cậu ta, tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính. Văn phòng yên tĩnh một lúc, chỉ nghe thấy Trình Kỳ cảm thán:
Cậu ta lướt điện thoại, chậc chậc hai tiếng: "Bọn trẻ bây giờ ghê thật."
"Còn trẻ vậy mà đã liều mạng làm việc rồi."
"Làm tôi cũng thấy khủng hoảng tuổi trung niên luôn."
Tôi tùy ý đáp: "Sao lại nói thế?"
"Anh không biết à? Có một sinh viên ở thành phố B vừa đăng ký bằng sáng chế cho công nghệ chiết tách và tinh chế silic
-phốt pho đấy."
Tôi cũng từng nghe qua. Trong ngành vật liệu hóa học, những công nghệ mới luôn lan truyền rất nhanh.
Silic
-phốt pho là một nguyên liệu cực kỳ đắt đỏ, lượng hao hụt trong quá trình sử dụng rất lớn, mà vấn đề không thể tận dụng hết cũng luôn là bài toán nan giải.
Mấy năm trước, công ty tôi cũng từng đầu tư nghiên cứu công nghệ này, nhưng tiêu tốn quá nhiều nhân lực và vật lực mà mãi không có tiến triển đáng kể. Các công ty cùng ngành cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, nên dần dần, trọng tâm nghiên cứu chuyển hướng sang lĩnh vực khác.
"Bây giờ người ta còn lập hẳn một công ty, vô số doanh nghiệp xếp hàng chờ hợp tác, tranh nhau mang tiền đến tận cửa."
Tôi khẽ "ừm" một tiếng, nhưng trong lòng lại không quá lạc quan. Ngành này đã ổn định suốt mấy năm nay, giờ đột nhiên có một kẻ phá vỡ cục diện, ai mà biết tương lai sẽ biến động thế nào.
"Nghe nói chỉ là một sinh viên năm cuối thôi. Tôi nhớ hồi tôi học năm cuối vẫn còn đang yêu đương với hoa khôi trường mà."
Cậu ta hoài niệm về đời sinh viên của mình, còn tôi thì vô thức ngừng gõ bàn phím.
Năm nay, Kỷ Di Tinh cũng đang ở độ tuổi năm cuối đại học.
Tôi chỉ biết cậu được tuyển thẳng, nhưng lại chẳng biết cậu học ở trường nào, chuyên ngành gì.
Nghĩ đến đây, tôi mới nhận ra cậu ấy đã biến mất khỏi cuộc đời tôi hoàn toàn đến mức nào.
Cái cây tôi không níu giữ ấy, thậm chí chẳng để lại cho tôi một chiếc lá nào.
18.
Tin tức của Trình Kỳ luôn rất nhanh nhạy. Từ lúc cậu ta nhắc đến sinh viên kia đến lúc lôi tôi đi gặp mặt chỉ mất chưa đầy nửa tháng.
Tối qua tôi còn đang say rượu, sáng ra đã bị cậu ta lôi lên xe khi đầu vẫn còn đau như búa bổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!