Buổi tối, Đồng Hiểu gọi điện thoại tới hẹn Tô Mộc ra ngoài chơi.
Vốn dĩ cô nàng định mang cả Triệu Hoài đi cùng để Tô Mộc nhìn qua một chút vì dù sao đây cũng là chuyện chung thân đại sự cả đời, kết quả Tô Mộc một lời liền từ chối.
Lý do cũng là: "Đó là chuyện chung thân đại sự."
Sau khi cúp điện thoại của Đồng Hiểu, Tô Mộc mới đột nhiên ý thức được một vấn đề: "Ngày mai sinh nhật Cố Y sẽ tổ chức ở đâu."
Tô Mộc cân nhắc, cô không biết phải làm sao mới có thể liên hệ được với Cố Y.
Khi gọi điện thoại cho Lưu Vi, đầu dây bên kia luôn bận; điện thoại của Lục Dịch Thành thì tắt máy; điện thoại của Mạnh Hàn Tùng sau một hồi vất vả cũng gọi được nhưng đầu dây bên kia lại là một giọng nữ quyến rũ: "Lily đừng gọi nữa, Mạnh thiếu bây giờ không có thời gian nói chuyện với cô." Nói xong liền "bang" một tiếng cúp máy.
Tô Mộc nghe thấy tiếng "tút", "tút" cảm thấy có chút bất lực…
Thật là một mớ hỗn độn.
Cô lại mở danh bạ điện thoại , dường như không có số điện thoại của Cố Triều Dương.
Có lẽ, còn có một người…
Chỉ là không biết liệu có được hay không.
Tô Mộc nhấn dãy số mà mình đã thuộc lòng từ lâu, gần như đã sẵn sàng để nghe giọng nữ máy móc "Số điện thoại không tồn tại."
Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt, làm đủ chuẩn bị tâm lý mới ấn vào nút màu xanh lá cây để gọi.
Kết quả … cuộc gọi được kết nối.
Khi chuông điện thoại reo, Cố Trừng Huy đang xử lý văn kiện trên tay, đây là số điện thoại riêng của anh nên không có nhiều người biết. Cố Trừng Huy liếc nhìn dãy số đang hiện trên màn hình, khi thấy là một số máy mà mình không quen biết liền trực tiếp ấn nút tắt máy.
"Xin lỗi, số điện thoại hiện tại đang bận, vui lòng gọi lại sau." Một giọng nữ máy móc vang lên, Tô Mộc nhíu mày, đây là…cúp máy rồi sao?
Tô Mộc tiếp tục gọi lần nữa.
Điện thoại lại vang lên, Cố Trừng Huy nhìn màn hình nhấp nháy, dừng lại vài giây, cuối cùng cũng nhấc máy lên nghe.
"Xin chào." Giọng nam trong trẻo trầm thấp vang lên, là giọng nói của Cố Trừng Huy. Tô Mộc đột nhiên cảm thấy bản thân quá không có tiền đồ, chỉ là một giọng nói đơn giản cũng có thể khiến cho cô nghe được hương vị ái muội.
Người đầu dây bên kia không có phản hồi lại, Cố Trừng Huy kiên nhẫn hỏi lại: "Xin chào, xin hỏi là ai vậy?"
"Cố Trừng Huy, là em." Tô Mộc một tay cầm điện thoại, một tay theo bản năng v. uốt ve vạt áo thun, đây là thói quen của cô mỗi khi căng thẳng.
Giọng nữ quen thuộc vang lên từ tai nghe.
Cố Trừng Huy sửng sốt một chút, bỏ di động trên tai xuống nhìn kỹ dãy số trên đó. Anh có chút kinh ngạc, không ngờ người gọi là Tô Mộc.
"Có chuyện gì vậy?" Cố Trừng Huy hỏi.
Tô Mộc nuốt nước bọt: "Em chỉ muốn hỏi, sinh nhật của Y Y vào ngày mai được tổ chức ở đâu?"
"Buổi sáng 9 giờ, công viên giải trí Tinh Quang." Giọng nói của Cố Trừng Huy nhàn nhạt giống như đang bàn chuyện công việc với Tô Mộc.
"Được rồi, cảm ơn anh. Vậy em không làm phiền nữa."
Mãi đến khi cúp điện thoại, Tô Mộc mới nhận ra lòng bàn tay phải của mình đã chảy ra một tầng mồ hôi mỏng. Cô vùi mặt vào gối trên ghế sô pha, lại lần nữa phỉ nhổ chính mình, thật sự là càng sống càng tụt lùi.
Nghĩ nghĩ, khóe môi Tô Mộc lại bắt đầu cong cong. Cố Trừng Huy vậy mà vẫn dùng số điện thoại này.
Chậc, quả nhiên là nam nhân tốt thì luôn trung thành với một thứ duy nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!