Chương 7: (Vô Đề)

Màn đêm dày đặc, ánh sáng của ánh trăng làm nổi bật lên dáng vẻ điển trai của người đàn ông.

Cố Trừng Huy đứng dựa vào tường, cứ như vậy nhìn thẳng vào Tô Mộc, một đôi mắt minh giao ám tạp, không phân biệt được hỉ nộ.

Tô Mộc sững sờ.

Cô không ngờ Cố Trừng Huy lại đứng ở đây.

Đây rốt cuộc là cảm giác gì?

Giống như khi đi học bạn phải lòng một nam sinh nào đó, đang đứng cùng với bạn thân của mình tai kề tai nói nhỏ thì nam sinh đó đi qua trước mặt, lại còn mỉm cười với bạn, chọc cho mấy con nai trong lòng bạn chạy loạn cả lên.

Giờ phút này quả thật trong lòng Tô Mộc có một con nai đang chạy loạn. Chỉ là, đối tượng thầm mến đột nhiên xuất hiện so sánh với bạn trai cũ đột nhiên xuất hiện hiển nhiên là hai khái niệm khác nhau.

Xấu hổ sao? Có chút.

Kích động sao? Đương nhiên.

Nhưng thật ra vẫn là chột dạ.

Năm đó là cô chủ động trêu chọc Cố Trừng Huy trước, sau đó lại bỏ đi mà không lời từ biệt, vừa đi chính là năm năm. Vì vậy sau khi trở về nước, mỗi lần đối diện với Cố Trừng Huy, Tô Mộc đều cảm thấy có chút chột dạ nhưng cô vẫn che dấu rất tốt cái cảm xúc này.

Trong lòng hoảng loạn vẫn chưa thể áp xuống. Tô Mộc cân nhắc làm sao để phá vỡ bầu không khí im lặng xấu hổ này thì người đàn ông trước mặt đã vứt điếu thuốc trong tay xuống đất, sau đó dùng giày da giẫm nát lên.

Cố Trừng Huy đứng thẳng dậy, xoay người rời đi.

Như vậy liền đi rồi?

Nhưng Tô Mộc làm sao có thể để cho hắn rời đi như vậy.

"Cố Trừng Huy!", Tô Mộc đứng ở bên cạnh bức tường, không chút nghĩ ngợi mà gọi anh.

Rồi sau đó làm sao?

Tô Mộc hơi ngẩn ra.

Cô cũng không biết nên nói cái gì bây giờ…

Cố Trừng Huy rõ ràng không có lúng túng như Tô Mộc. Anh bước đôi chân dài đến trước mặt Tô Mộc, yên lặng nhìn người trước mặt, trong mắt không có một tia gợn sóng.

Đột nhiên, Cố Trừng Huy tiến lên thêm một bước rồi lại một bước, Tô Mộc theo bản năng lùi lại về sau.

Tô Mộc không phải là thấp, hơn nữa lại đi giày cao gót, nhưng đứng với Cố Trừng Huy cao 1m85, cô vẫn là sinh ra một loại cảm giác bị áp bách không rõ.

"Tô tiểu thư còn có việc?" Người đàn ông nhẹ giọng mở miệng, như là tình nhân nói nhỏ bên tai.

Thế nhưng Tô Mộc lại không nghe ra được một chút cảm giác quyến rũ nào.

Sau lưng là cảm giác lạnh như băng, Tô Mộc lúc này mới ý thức được cô đang bị vây ở giữa không gian nhỏ hẹp giữa Cố Trừng Huy và bức tường.

Phía sau lưng dựa vào tường, Tô Mộc dường như có cảm giác an toàn, cả người cũng bình tĩnh lại. Cô ngẩng đầu lên nhìn Cố Trừng Huy, anh nhướng mày, đôi mắt thâm thúy.

Cái loại cảm xúc này không khiến người khác không thể nhìn rõ được.

Tô Mộc đ. è xuống sự hoảng loạn trong lòng, đơn giản dựa vào tường, ngẩng đầu nhìn anh: "Không có chuyện gì liền không thể tìm anh sao?"

Một bộ dáng kiêu ngạo, đúng lý hợp tình.

"Tìm tôi ôn lại chuyện cũ?" Cố Trừng Huy cúi người nói bên tai Tô Mộc, giọng nói trong trẻo trầm thấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!