Chương 6: (Vô Đề)

Khi đó, Tô Mộc vừa mới tới Vân Thành học đại học.

Thực tế, việc quyết định sẽ học ở Vân Thành chỉ là một ý nghĩ nhất thời.

Kết quả tuyển sinh đại học vừa công bố, Tô Thiệu Hằng còn đắc ý thật lâu: "Quả nhiên là con gái của Tô Thiệu Hằng, với thành tích này có thể cân nhắc đi Vân Đại học."

Vân Đại là một ngôi trường lớn, nhân tài nhiều vô kể.

Muốn học Vân Đại sao?

Kế hoạch lúc trước của Tô Mộc là muốn ở lại thành phố S, dù sao từ nhỏ cô cũng đã lớn lên ở đây. Tô Mộc không thích đi học ở những nơi xa lạ giống người khác, cô thích ở nơi mà mình đã quen thuộc hơn.

Nhưng đi Vân Đại sẽ rút ngắn khoảng cách với người đó.

Thời điểm đó, Cố Trừng Huy đang học năm cuối trong trường quân đội. Anh không có ý định ở lại trường, sau khi tốt nghiệp sẽ trực tiếp tiến vào bộ đội hải quân. Nếu không phải vì cha Cố phản đối, có lẽ cũng đã trực tiếp đi nhập ngũ rồi.

Biển rộng trời sao, rốt cuộc cũng là khát vọng nhiều năm của Cố Trừng Huy anh.

Ngày hôm sau kết quả thi vào đại học được công bố, trùng hợp là vào cuối tuần.

Tô Mộc gọi điện thoại cho Cố Trừng Huy, nghe giọng nói đắc ý của cô gái nhỏ trong điện thoại, Cố Trừng Huy biết được tiểu nha đầu này gọi là để báo tin mừng.

"Tốt rồi, tiểu nha đầu này, không khổ công hai năm qua anh đã dạy kèm cho em." Sau đó, Cố Trừng Huy hỏi cô: "Đã nghĩ đến việc học ở đâu chưa?"

Khi Tô Mộc gọi cuộc điện thoại này, kỳ thật cũng muốn hỏi ý kiến của Cố Trừng Huy. Nhưng khi nghe Cố Trừng Huy hỏi mình việc này, Tô Mộc trong nháy mắt đưa ra quyết định: "Vân Đại đi."

Đối với lựa chọn này của cô, Cố Trừng Huy cũng không ngạc nhiên chút nào, thậm chí là cảm thấy vui mừng. Anh nói: "Khá tốt."

Ở Vân Thành này anh hiểu rõ mọi thứ, lại có mấy người Mạnh Hàn Tùng, bọn họ có thể chiếu cố cô, lại cũng có thể giúp anh trông coi cô. Như vậy, chính anh ở ngàn dặm xa xôi cũng có thể yên tâm.

Cố Trừng Huy lúc này đã có tâm tư với Tô Mộc, nhưng Tô Mộc đương nhiên là vẫn không biết gì, thậm chí một câu "khá tốt" của anh còn khiến cô cảm thấy có chút không cao hứng.

Tô Mộc cảm thấy, Cố Trừng Huy đây là đang nói cho có lệ.

Nhưng sau khi nghĩ lại, Tô Mộc lại cảm thấy cũng không hẳn là thế. Cố Trừng Huy mà cô biết không phải là người như vậy.

Anh là người sẽ nhớ kỹ từng lời cô nói….

Như vậy, cũng khá tốt đi.

Vì thế, Tô Mộc cứ vậy tới Vân Đại học.

Vào dịp cuối năm khi Tô Mộc đang là sinh viên năm nhất, Vân Đại tổ chức một buổi tiệc cuối năm cho sinh viên, Tô Mộc đặc biệt mời Cố Trừng Huy tới dự. Liêu Chính Dương vừa nghe do Tô Mộc mời cũng mặc kệ da mặt dày mình dày cùng đi theo tới.

Hôm đó, Cố Trừng Huy mặc một chiếc áo khoác bay Mỹ cùng với quần jean, cả người vừa thoải mái lại vừa có vẻ đĩnh bạt.

Liêu Chính Dương được bọc trong một chiếc áo khoác bông dày đi bên cạnh vừa đi vừa nhíu mày: "Làm sao mình cảm thấy hôm nay luôn có người nhìn."

Trước một ngày Cố Trừng Huy tới Tô Mộc càng khẩn trương.

Đồng Hiểu nhìn thấy bộ dạng không ăn không uống của Tô Mộc cũng cảm thấy sốt ruột: "Mình nói này Mộc Mộc, cậu không phải chỉ là tỏ tình thôi sao?"

Đúng vậy, Tô Mộc mời Cố Trừng Huy tới bữa tiệc cuối năm là muốn cùng anh thổ lộ. Nhìn thấy người mình yêu sắp nhập ngũ, trong lòng tiểu cô nương vẫn là cảm thấy sốt ruột.

Đồng Hiểu vỗ vỗ bả vai Tô Mộc: "Cổ nhân từng nói, không thể làm vợ chồng, vẫn có thể làm bạn."

Tô Mộc :…

Tô Mộc cảm thấy mình cần phải bày tỏ với Cố Trừng Huy nhanh một chút để tránh đêm dài lắm mộng. Nếu không biết đâu một ngày nào đó khi gặp lại, anh lại dẫn theo một cô gái đi theo bên cạnh, sau đó ân cần giới thiệu: "Nào, gọi một tiếng chị dâu đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!