Vân Thành – Kinh đô cũ của ba triều đại, với bố cục bốn chín. Phía Tây trong thành, có một con hẻm cổ tên là "Trí Xa", đặt nơi rồng nằm là "Giới Tử Thư" – ý nghĩ chính là hành trình của quân tử, không màng danh lợi, định rõ chí hướng, sâu lắng yên tĩnh.
Phố Trí Xa ở Vân Thành là một sự tồn tại cực kỳ đặc biệt. Nếu như chỉ dùng ba chữ "Giới nhà giàu" để hình dung, vậy chính là có chút thiếu hiểu biết rồi. Ở Vân Thành, chỉ cần là người có nền tảng thì đều biết ở trong phố Trí Xa chính là gia đình quyền quý, quyền lợi, tiền tài, danh vọng, cái nào cũng đều có.
Chiếc Land Rover màu đen chạy dọc theo đường phố Trí Xa rộng rãi, hai bên đường là hàng bạch dương thằng tắp, lá cây đã rụng gần hết chỉ để lại những cành cây trơ trụi trong ngày đông càng lộ ra vẻ kiên cường mạnh mẽ.
"Ba, chúng ta đang đi đâu vậy?" Cố Niệm Trừng không thành thật ngồi ở hàng ghế sau, nhổm dậy bám vào lưng ghế lái, cái đầu nhỏ xù xù tò mò hỏi.
Đúng vậy, từ sau bữa sáng đặc biệt mấy ngày trước, bạn nhỏ Cố Niệm Trừng đã vui vẻ tiếp nhận chuyện Cố Trừng Huy là ba mình rồi. Thật ra trong lòng Cố Trừng Huy hiểu rõ, con tuy còn nhỏ, nhưng cũng không phải chỉ một bữa ăn sáng là có thể dụ dỗ được, trong này rất có thể là Tô Mộc đã làm công tác tư tưởng với nhóc con kia.
"Chúng ta đi gặp ông cố, còn có cả ông nội và bà nội nữa." Tô Mộc đem Cố Niệm Trừng từ trên lưng dựa ghế lái kéo xuống, đặt về hàng ghế phía sau: "Niệm Niệm lát nữa nhớ phải lễ phép, gặp ông cố và ông bà nội thì phải chào hỏi."
Việc về nhà họ Cố, Cố Trừng Huy đã sớm có dự tính. Dù sao cũng là cha con, đối với Cố Quốc Chương có oán giận như thế nào đi chăng nữa thì theo thời gian trôi qua cũng sẽ từ từ trở nên phai nhạt. Hơn nữa, Cố Trừng Huy không nỡ để Tô Mộc chịu ủy khuất nữa, một chút cũng không muốn, anh cần nhà họ Cố phải thừa nhận người con dâu này. Chỉ là Cố Niệm Trừng đột nhiên xuất hiện, làm cho cái kế hoạch phải tiến hành sớm hơn dự định.
Ngày đó, Tô Mộc và Cố Trừng Huy đưa Cố Niệm Trừng đi thăm An Bỉnh Du, một nhà ba người vừa rời đi không bao lâu, An Bỉnh Du liền gửi cho ông lão Cố ở Vân Thành xa xôi một tấm hình.
Trên tấm hình là một bé trai trắng trắng mềm mềm, chính là bạn nhỏ Cố Niệm Trừng, kèm theo một lời nhắn: "Chắt của tôi."
Ba chữ tràn đầy kiêu ngạo.
Ông lão Cố là người đã từng lên chiến trường, nhưng hôm nay nhìn thấy tấm ảnh chụp trên màn hình điện thoại, cũng không bình tĩnh nỗi. Ông lão gõ gõ đầu rồng trên cây gậy: "Kêu cái thằng nhóc thôi kia nhanh chóng đem người trở về đây cho ta! Lớn nhỏ đều mang về hết!"
Vì thế, liền có lần gặp mặt này, thời gian liền được định vào ngày cuối cùng của năm.
——
Xe dừng lại ở trước một tòa nhà ba lầu màu trắng, An Văn Lâm và dì giúp việc trong nhà đã sớm chờ ở cửa.
Cố Trừng Huy từ trên xe bước xuống trước, đi tới bên cạnh An Văn Lâm, đem khăn quàng cổ trong tay khoác lên bả vai của mẹ: "Bên ngoài lạnh như vậy, mẹ mau vào trong nhà chờ đi."
An Văn Lâm giận dữ nhìn anh một cái, liền mong đợi mà nhìn chiếc xe màu đen kia, sau đó lại nhìn thấy được một góc màu đỏ, Cố Niệm Trừng cong mông từ trên xe bò xuống.
"Thụp" "thình" "thịch" cái chân ngắn chạy đến trước mặt An Văn Lâm, ngước cổ lên, đôi mắt to chớp chớp, ngọt ngào kêu một tiếng: "Bà nội."
Một tiếng bà nội này, quả nhiên đã nói lên tiếng lòng của bà, An Văn Lâm luôn luôn nhã nhặn lịch sự bỗng dưng vành mắt lại đỏ lên: "Đứa nhỏ ngoan, bên ngoài trời lạnh, chúng ta vào trong nhà rồi nói, bà nội chuẩn bị cho con rất nhiều đồ ăn ngon."
An Văn Lâm dắt tay Cố Niệm Trừng, hướng về phía Tô Mộc đứng bên cạnh xe gật đầu, trong nụ cười lộ ra sự vui vẻ.
Mà lúc này, ở phòng khách trong biệt thự, ông lão Cố ngồi ở trên ghế sa lông kéo căng mặt: "Trước đây đều tại cậu! Nếu không phải do cậu cứ khăng khăng làm theo ý mình thì đứa cháu nội bảo bối của ta làm sao có thể đi nương nhờ cái lão già họ An kia, ta cũng không đến nỗi đã qua nhiều năm như vậy mà chưa từng được gặp mặt chắt nội một lần!"
Người tuổi càng lớn, càng yêu thương con cháu quá mức.
Tuy Cố Quốc Chương là người đứng đầu nhà họ Cố, nhưng ở trước mặt ông lão Cố lại hết sức quy củ, tuy rằng vẫn là một mặt nghiêm túc, nhưng trong giọng nói lại vẫn hòa hoãn như cũ: "Người nói rất đúng, là con trước đây thiếu cân nhắc."
Cố Quốc Chương đã sớm hối hận. Chuyện năm đó mặc dù ông không công khai nhúng tay vào, nhưng khi cùng ông bạn già gặp mặt thì trong lời nói đã có ám chỉ, sau đó Cố Trừng Huy xảy ra chuyện, Cố Quốc Chương liền hối hận rồi.
Nếu như ông không một mực ngăn cản, liệu có thể có một kết cục khác hay không? Nhưng tính tình cha con hai người y chang nhau, ai cũng không muốn cúi đầu trước đối phương.
Thấy An Văn Lâm nắm tay Cố Niệm Trừng đi tới, ông lão Cố đang ngồi trên ghế sô pha liền đứng dậy.
Chờ Tô Mộc và Cố Trừng Huy xách túi quà to to nhỏ nhỏ tiến vào, liền thấy bạn nhỏ Cố Niệm Trừng bò lên bên chân ông lão Cố, ngón tay mập mạp vẽ vẽ trên màn hình điện thoại: "Ông cố người xem, cái này là lúc con được chí tháng tuổi, lúc ấy con còn rất nhỏ đó... Cái này, là lúc con được một tuổi rưỡi..."
Ông lão Cố vui vẻ vô cùng, hình như chỉ cần mấy tấm hình cũng đủ để ông bù đắp những năm tháng đã bỏ lỡ này. Cố Quốc Chương đứng phía sau sô pha, cũng thò đầu ra xem.
Cố Niệm Trừng ngẩng đầu nhìn Cố Quốc Chương đang đứng phía sau, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Ông nội, ông ngồi chỗ này mà xem nè sẽ thấy được rõ hơn một chút."
Cố Quốc Chương cười đến mặt mày giản ra, đang vui vẻ đi sang ngồi, liền bị An Văn Lâm bên cạnh đẩy một cái. Cố Quốc Chương quay đầu lại, liền thấy Tô Mộc và Cố Trừng Huy đứng ở cửa.
Bầu không khí có chút giằng co, ngay cả một già một trẻ ngôi trên ghế sô pha cũng cảm giác được, ngẩng đầu nhìn về phía mấy người đang đứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!