Một tuần sau, việc quay chụp ở đảo Trường Mai cơ bản đã kết thúc. Dựa theo đề nghị của Tô Mộc trước đó, còn cần phải chụp một ít hình ảnh tẩy trắng san hô. Ở phương diện này, hiện nay chọn cảnh ở đảo Trường Mai cũng rất hạn chế.
"Tôi đề nghị chọn cảnh ở nơi này." Tiến sĩ Quan chỉ vào bản đồ phía trên màn hình: Đại Bảo Tiều. "Từ nam chí bắc với Đông Bắc Australia vùng duyên hải của Đại Bảo Tiều là cụm đá san hô lớn nhất thế giới, toàn bộ dài hơn 2300 km. Quan Lỗi đẩy kính mắt, "Trước mắt, biến đổi khí hậu khiến cho nhiệt độ của hải dương tăng lên đã được cho rằng là mối đe dọa lớn nhất Đại Bảo Tiều gặp phải."
"Đây quả thực là một địa điểm thích hợp để chọn cảnh." Tô Mộc nhíu mày, "Nhưng là dùng cho mục đích quay phim thương mại ở nước ngoài, thủ tục sẽ gặp trở ngại gì không?"
"Việc này thì yên tâm, giao cho Từ San đi xử lý." Cố Trừng Huy cân nhắc sơ bộ một chút, "Cứ quyết định như vậy đi."
Trên thực tế, mãi cho đến khi việc quyết định đến Đại Bảo Tiều để thực hiện các cảnh quay, về đề nghị này của Tô Mộc cũng chỉ có cô, Cố Trừng Huy và tiến sĩ Quan ba người biết được.
Đương nhiên, sắp xếp việc như này, hiển nhiên trong đó cũng phải có ý nghĩa.
Thời điểm Hạ Chinh chạy tới phòng thí nghiệm, Cố Trừng Huy và Tô Mộc vừa mới đi ra.
Lần trước bởi vì sự kiện tặng quần áo, Hạ Chinh bị Cố Trừng Huy ném đi Châu Phi điều tra hạng mục. Tô Mộc vẫn cảm thấy, trong chuyện này có chút muốn xin lỗi Hạ Chinh, cho nên bỗng nhiên gặp phải trợ lý Hạ, Tô Mộc có phần xấu hổ chỉ lễ phép gật đầu.
Hạ Chinh tới tìm Cố Trừng Huy, đã tìm được người tiết lộ phương án của TIME.
Tô Mộc hơi kinh ngạc, thì đã nghe được Cố Trừng Huy phun ra mấy chữ: "Khương Y Đình?"
Hạ Chinh gật đầu.
Mới ngày hôm qua, Mông Phong lại có thể lần thứ hai vượt lên trước lộ ra quảng cáo hoa đợt hai. Tuy rằng nội dung là quay tại hiện trường, nhưng gần như áp dụng phương pháp chế tác hậu kỳ giống của Kim An lần này, chuyện này có thể nói là cực kỳ ý vị sâu xa.
"Thời gian lưu chuyển" Là ý tưởng hậu kỳ do Studio TIME đặc biệt thực hịện trước cho cảnh quay lần này, trong đó sẽ truyền bá một số đoạn phim ngắn đảo ngược, thông qua đảo ngược để miêu tả sinh vật biển linh động và xinh đẹp.
Hai lần đều xung đột nhau, thì tuyệt đối không phải trùng hợp.
Số người họp mỗi đêm ở 106 Tam Đông chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, nội dung tất nhiên chính là từ trên người những người này tiết lộ ra bên ngoài. Phạm vi đã nhỏ lại còn nhỏ hơn.
**
Mà tới lúc bị phát hiện, Khương Y Đình cũng cảm thấy có chút khó có thể tin được, cô ta rõ ràng đã rất cẩn thận. Cô ta nhìn người phụ nữ trước mặt, lúc này thực sự rất kinh ngạc không ngờ người xuất hiện ở nơi này lại là Tô Mộc.
"Tổng thanh tra Khương nhất định rất kinh ngạc, là vì tôi trở về sao?" Tô Mộc tùy ý kéo ra một cái ghế, ngồi đối diện Khương Y Đình, "Cô lấy trộm phương án của tôi chuyển tay bán cho Mông Phong, chẳng lẽ không nên cho tôi một lời giải thích hợp lý sao?"
Kỳ thật Tô Mộc là một người tương đối thuận theo. Nhưng chuyện liên quan tới Cố Trừng Huy, lại có vẻ đặc biệt tính toán chi li. Trong phương án của nàng tiên cá, có bao nhiêu tâm huyết của cô đương nhiên không cần phải nói, nơi đó còn gửi gắm giấc mộng chưa hoàn thành của Cố Trừng Huy, Tô Mộc sao có thể dễ dàng tha thứ cho người bên ngoài tùy ý khinh nhờn.
"Tổng thanh tra Khương nhất định rất kỳ quái, vì sao cô đã cẩn thận như vậy rồi, vẫn để lộ ra dấu vết. Cô thậm chí tận lực ở trước mặt mọi người diễn trò, khiến tôi dùng ánh mắt hoài nghi tập trung ở trên người Lão Viên, nhưng đến cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc." Tô Mộc dừng một chút, "Không biết tổng thanh tra Khương đã từng nghe qua một câu này chưa, vật cực tắc phản*, sinh mệnh gọi là chuyển động tuần hoàn."
*ý nói một sự việc khi đi đến điểm cực độ thì sẽ có thay đổi, từ tốt chuyển thành xấu, từ xấu lại chuyển thành tốt.
Khương Y Đình không nói gì, Tô Mộc ngược lại nhẹ a một tiếng, "Tôi quên mất, Khương tiểu thư từ nhỏ lớn lên ở nước Mỹ, đối với những danh ngôn, lời răn dạy này của tổ tiên chúng ta chắc chắn không quá quen thuộc. Như vậy, đơn giản mà nói chính là
--------- lần này cô chơi tạp."
Sau khi tiết lộ phương án TIME, nói chuyện liên quan tới "Nội ứng" cũng đã có kết luận. Chỉ là lúc đó, có quá nhiều người xử lý phương án, bên trong Kim An lại không ổn, rất khó nói là nhóm người đối với việc này thông thạo mưu tính. Mãi tới tận khi nội đấu Kim An lắng xuống, cả Studio đến đảo Trường Mai mới bắt đầu kế hoạch làm thế nào để dụ rắn ra khỏi hang.
Mà "Thời gian lưu chuyển" chính là lời dẫn kia.
Phương án dự phòng điều chỉnh kỳ thực chính là bổ sung màn ảnh tẩy trắng san hô, cái này gọi là phương pháp thăng cấp của hậu kỳ chế tác, chẳng qua cái này chỉ là ngụy trang mà thôi. Lúc ấy Cố Trừng Huy nói với Tô Mộc, biện pháp này nhất định có thể khiến cho người trốn trong Studio lộ ra dấu vết, Tô Mộc còn có chút phản đối."
"Anh dựa vào cái gì mà khẳng định bây giờ người này nhất định đang ở trên đảo Trường Mai, cho dù anh có ở đảo Trường Mai, làm sao có thể một lần nữa mạo hiểm làm lại chuyện tương tự chứ?" Tô Mộc cảm thấy rằng, nếu là cô, cô nhất định sẽ không lặp đi lặp lại nhiều lần đi mạo cùng với hiểm.
Cố Trừng Huy lúc đấy trả lời cô như thế nào sao?
Người đàn ông cười khinh miệt nói: "Lòng tham không đáy."
Mông Phong tại đây phía trên đã nếm qua một lần ngon ngọt, kiểu gì cũng sẽ nhớ tới lần tiếp theo. Chỉ cần Mông Phong còn có ý niệm trong đầu, người kia sẽ nhất định còn có thể bị ép buộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!