Khi Tô Mộc tỉnh dậy thì trời đã khuya. Thoạt nhìn, cô đã thấy một người phụ nữ trang điểm thanh tú đang ngồi trước mặt. Cô cau mày, dường như nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó.
"Cô có biểu cảm gì vậy." Hứa Mạt gõ lên bàn đầu giường, "Không thấy người muốn gặp nên không vui sao?"
"Cố Trừng Huy đâu?" Tô Mộc mơ hồ nhớ ra hình như lúc sắp không chống đỡ nổi đã có người đã cứu cô.
"Hừ." Hứa Mạt khịt mũi, "Tôi ở cạnh cô cả ngày lẫn đêm, không phải cô nên quan tâm đến tôi một chút trước hay sao?" Sau đó nhìn thấy sắc mặt không tốt của Tô Mộc, Hứa Mạt cũng thu lại lời đang đinh nói "Không nghe lời khiến chính mình bị bệnh, bây giờ đang ở phòng bên cạnh."
Tô Mộc khẽ giật mình, cả người chuẩn bị đứng dậy rời giường.
Hứa Mạt vội vàng đỡ cô xuống, "Cô... cô, cô chờ bác sĩ qua kiểm tra lại đã. Cố Trừng Huy ngủ bên cạnh sẽ không chạy mất đâu."
Tô Mộc bị cô ấy làm cho có chút ngượng ngùng, liền ngoan ngoãn chờ bác sĩ đến xem xét.
Tái khám xong, Tô Mộc cầm lấy áo khoác bên cạnh khoác lên người sau đó bước nhanh đi ra ngoài.
"Cô ấy vội đi vệ sinh sao?" Bác sĩ không hiểu nguyên nhân tò mò hỏi.
Hứa Mạt dựa vào bệ cửa, ậm ừ nói: "Đâu có, vội vàng đi gặp người tình."
Lời vừa dứt đã thấy Tô Mộc quay trở lại, tức giận trừng mắt, "Dì nhỏ, tình lang của tôi đâu?"
——
Cố Trừng Huy không có trong phòng.
Vừa nãy khi tỉnh lại anh đã đi đến phòng chăm sóc đặc biệt bên cạnh nhìn qua một lượt, Tô Mộc vẫn đang an tĩnh ngủ trên giường, Hứa Mạt nằm ở một bên. Mười phút trước, Tưởng Vân Chu gọi điện cho anh, hy vọng có thể gọi anh ra ngoài nói chuyện.
Nói cái gì?
Tưởng Vân Chu nói: Cô ấy đã rời đi năm năm, quá khứ đó anh không muốn biết sao?
Thật ra, nếu như muốn biết trong năm năm qua Tô Mộc đã làm những gì thì anh chỉ cần sai người đi điều tra một chút cũng có thể nắm rõ trong lòng bàn tay. Quả thật anh cũng đã làm như vậy, vào năm thứ ba Tô Mộc rời đi, anh vừa mới có chỗ đứng ở Kim An, liền nhờ Hạ Chinh điều tra tình hình của Tô Mộc ở Mỹ. Thông tin nhanh chóng được chuyển lại cho anh, Cố Trừng Huy biết rằng cô đang ở New York, đang sống trong một gia đình người Hoa họ Trần.
Người bên kia có địa vị lớn trong giới Hoa kiều ở Mỹ, là bạn học ngày trước của Tô Thiệu Hằng, đối xử rất tốt với Tô Mộc.
Cố Trừng Huy lật hai trang, sau đó không thể đọc được nữa. Tay phải của anh đã run rẩy, không biết là di chứng từ năm đó, hay là anh không dám động đến quá khứ chưa từng tham gia.
Bây giờ, túi hồ sơ vẫn được khóa trong ngăn kéo dưới cùng của văn phòng tổng bộ Kim An, nhưng anh cũng chỉ nhìn qua hai trang đó.
Cố Trừng Huy đang đợi Tô Mộc kể cho anh nghe về quá khứ của cô.
……………
Khi Tô Mộc tìm thấy Cố Trừng Huy, anh đang ngồi một mình trên bãi biển. Sóng đến từng đợt, vỗ vào bờ biển. Màn đêm dày đặc và những mảng màu dày được phản chiếu trong nước biển.
Bầu trời, hàng ngàn vì sao.
Biển, phản quang lấp lánh.
Người đàn ông chỉ lặng lẽ ngồi đó, như để hòa vào màn đêm xung quanh
"Đang suy nghĩ gì vậy?" Tô Mộc đến gần ngồi xuống bên cạnh anh.
Cố Trừng Huy nhìn về phía xa, "Có phải mỗi ngôi sao đều có câu chuyện của riêng mình?"
Tô Mộc hơi lặng người, tự hỏi tại sao Cố Trừng Huy lại đột nhiên nói một câu như vậy. Một lúc lâu sau, cô dường như đã hạ quyết tâm rất nhiều, cuối cùng nhẹ giọng nói: "Cố Trừng Huy, để em kể cho anh nghe về chuyện của em."
Cố Trừng Huy không nói đồng ý, cũng không nói không. Tuy rằng anh đã chờ Tô Mộc đích thân nói cho anh biết, những khi ngày này thật sự đến anh lại cảm thấy quá khứ thật ra cũng không quan trọng như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!