Chương 5: (Vô Đề)

Hẻm Trí Xa ở Vân Thành là một nơi vô cùng đặc biệt, mấy nhà Cố, Mạnh, Thẩm, Phó đều sống ở đây.

Khi nói đến Trí Xa, mọi người đều sẽ nói một câu: Đó đều là nhà giàu ở phía Tây thành phố.

Mấy ngày nay, việc Cố Trừng Huy trở về đã trở nên huyên náo, ồn ào. Tuy rằng mấy người bạn bè thân thiết đều đã đón gió tẩy trần nhưng vẫn còn có một số người yêu mến anh, đặc biệt là mấy tiểu cô nương ở Trí xa.

Không thể chịu được sự ồn ào của bọn họ nên Mạnh Hàn Tùng đã đồng ý tổ chức một bữa tiệc khác để chào đón Cố Trừng Huy trở về. Địa điểm đương nhiên là ở Đêm Sanh, còn việc thông báo cho bọn họ thì do Lâm Thiên Di phụ trách. Hắn chỉ phụ trách việc đưa Cố Trừng Huy đến đây đúng giờ thôi.

Lâm Thiên Di cũng ở Trí Xa, từ nhỏ đã đi thích Cố Trừng Huy.

Mà trước mắt nhìn thấy Tô Mộc đi theo phía sau Cố Trừng Huy, Mạnh công tử chợt cảm thấy hơi hối hận vì đã tổ chức cái bữa tiệc này. Lại nhìn mấy chữ trên đèn LED này, đột nhiêm cảm thấy khóe mắt có chút cay cay.

Lâm Thiên Di này, không biết định làm trò gì đây?

Mạnh Hàn Tùng cũng không phải là người duy nhất cảm thấy sửng sốt.

Ánh đèn trước mắt sáng lên, Cố Trừng Huy nhìn mọi thứ trước mắt, khẽ mỉm cười. Anh cũng đã bước qua cái tuổi lăn lộn rồi, năm nay cũng đã gần ba mươi, trên người cũng toát ra vẻ thâm trầm, nội liễm.

Lục Dịch Thành đứng đối diện cũng ngẩn ra, anh ấy nhìn thấy Tô Mộc phía sau lưng Cố Trừng Huy.

Chiếc váy màu đen ôm lấy dáng người tinh tế, mảnh mai, cô gái ngây thơ, đáng yêu khi nào bây giờ đã thực sự trưởng thành. Tuy Lục Dich Thành đã gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng Tô Mộc vẫn làm anh cảm thấy kinh diễm.

Mà Tô Mộc nhìn mấy người trước mặt, quá khứ quen thuộc lại xa lạ hiện lên, cô siết chặt túi xách trên tay nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ưu nhã lại khéo léo.

Hôm nay Lâm thiên Di cố ý mặc một bộ lễ phục màu tím để phù hợp với bầu không khí ở đây, chiếc váy lộ ra bờ vai trắng nõn, cả người trông có vẻ nhỏ xinh như ngọc.

Lâm Thiên Di có chút lớn mật lại e lệ đi đến bên người Cố Trừng Huy, ngập ngừng nắm lấy cánh tay của nh, thấy Cố Trừng Huy không từ chối, trong lòng như được bọc trong đường mật, trên mặt nở nụ cười vui mừng. Cô ta ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông mà mình đã thích thầm nhiều năm nay: "Anh Trừng Huy, hoan nghênh trở về."

Lục Dịch Thành đứng cách Tô Mộc vài bước. Hôm nay anh ấy vẫn đeo kính không gọng, mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần tây màu xám, quanh thân lộ vẻ quý khí. Ngay cả cái thời tiết này, anh cũng thật tỉ mỉ cài từng cái cúc áo sơ mmi.

Lục Dịch Thành nở nụ cười: "Tiểu Mộc, hoan nghênh trở về."

Vẫn là một người nghiêm túc, nhưng lại có chút nhẹ nhàng.

Tô Mộc nghiêng đầu, nụ cười lịch sự tao nhã cuối cùng cũng trở nên mềm mại tự nhiên hơn khi nhìn thấy Lục Dịch Thành, giọng nói tự nhiên lộ vẻ quen thuộc: "Anh Dịch Thành."

Lâm Thiên Di lúc này mới chú ý người phụ nữ bên cạnh Cố Trừng Huy, Lục Dịch Thành gọi cô ấy là Tiểu Mộc.

Đôi khi trực giác của phụ nữ thật sự rất chính xác, Lâm Thiên Di lập tức nhận ra người phụ nữ này là Tô Mộc. Trên thực tế, Lâm Thiên Di chỉ mới gặp Tô Mộc một lần, nhưng vì Cố Trừng Huy, cái tên Tô Mộc có thể nói là cơn ác mộng của cô ta khi còn là thiếu nữ.

Không phải cô ấy đã qua Mỹ mấy năm trước sao? Tại sao lại về rồi? Hơn nữa lại còn cùng Cố Trừng Huy xuất hiện ở đây.

Trong nháy mắt, Lâm Thiên Di cảm thấy chiếc váy được chuẩn bị tỉ mỉ và những tâm tư giấu kín của mình trở nên thật vớ vẩn trước mặt Tô Mộc.

Tô Mộc cũng quay người lại nhìn Lâm Thiên Di, trên mặt lại khôi phục lại nụ cười khéo léo: "Lâm tiểu thư, cảm ơn cô đã dành thời gian chuẩn bị bữa tiệc chào mừng cho chúng tôi."

Chỉ với một câu nói, Lâm Thiên Di gần như bị đánh bại.

Cô ta đang định nói nhưng Cố Trừng Huy đã không dấu vết rút cánh tay ra khỏi tay cô ta. Anh đi ở phía trước, Tô Mộc đi theo phía sau.

Lục Dịch Thành nhìn Lục Tiếu đang đứng phía sau, nhưng Lục Tiếu lại chỉ cúi đầu, sờ sờ mũi.

Mạnh Hàn Tùng cũng nhận ra bầu không khí có mùi thuốc súng này, hắn vỗ vỗ bả vai Lục Dịch Thành: "Vừa rồi gặp trên đường, Tô Mộc nghe nói cậu ở trên đây nên cùng nhau đi lên."

Hầu hết những người đến đây hôm nay, đều là ở hẻm Trí Xa.

Việc Cố Trừng Huy năm đó rời khỏi hải quân, khiến Cố Quốc Chương tức giận đến mức gần như đoạn tuyệt quan hệ với anh rất nhiều người biết. Nhưng người biết về quá khứ của Tô Mộc và Cố Trừng Huy lại không nhiều lắm.

Lúc này, nhìn thấy bên cạnh anh có phụ nữ, một đám đều làm mặt quỷ: "Chúc mừng a, Cố thiếu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!