Chương 49: (Vô Đề)

Ngày thứ năm ở Trường Mai đảo, trời mưa nhẹ rải rác. Tô Mộc ngồi một mình trên bờ cát, khoanh chân cúi đầu chỉnh máy ảnh thì nghe thấy sau lưng có người gọi tên cô. Tô Mộc quay đầu lại, thấy Trịnh Phàm vội vàng chạy tới. "Xảy ra chuyện, em mau đi khuyên nhủ, lão Viên và tổng giám đốc Khương của Kim An đang cãi nhau."

Khương Y Đình?

Khi Tô Mộc đi đến nơi, cô liền thấy Khương Ý Đình vẻ mặt tội nghiệp, hai mắt đỏ hoe nhìn Viên Kiệt: "Viên lão sư, anh thật sự hiểu lầm tôi. Tôi không có động đến đồ vật gì trên bàn cả, tôi chỉ cảm thấy mấy hôm nay mọi người quay chụp thật vất vả nên muốn thêm chút đồ ăn nhẹ động viên mọi người thôi."

Viên Kiệt đang thu nhập đồ vật trên bàn, vẻ mặt nghiêm túc, không có lộ một chút ý thương hương tiếc ngọc nào.

Lão Viên là người cứng nhắc, đồ vật của mình không cho bất kỳ người khác động vào. Hiển nhiên, Khương Y Đình đã vi phạm điều cấm kỵ của hắn.

Tô Mộc nhướng mày liếc nhìn Trịnh Phàm, ý tứ trong mắt rất rõ ràng: Cảnh cãi nhau đâu, chỉ có thế này?

Trịnh Phàm gãi đầu ngượng ngùng, hắn cũng không biết thế nào mà mới chốc lát ngọn lửa chiến tranh đã lắng xuống, chẳng phải vừa rồi đều đỏ mặt tía tai sao.

Cuộc vui kết thúc, mọi người đều tan hết. Tưởng Vân Chu đứng một bên, cất giọng không quá lớn cũng không quá nhỏ: "Tô Mộc, em lại đây một chút."

Theo lời Tưởng Vân Chu, từ ngày hôm qua tâm tình của lão Viên đã không tốt, hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy, Tưởng Vân Chu muốn Tô Mộc thế chỗ của lão Viên hai ngày, để anh ta điều chỉnh trạng thái.

Dù sao, cũng có những người bị áp lực âm ỉ sau khi làm việc dưới áp suất không khí bất thường trong một thời gian dài.

"Tôi cũng không giỏi việc này lắm." Tô Mộc dừng một chút, "Hơn nữa Viên lão sư có đồng ý hay không..."

Tưởng Vân Chu cũng hiểu được nỗi băn khoăn của Tô Mộc, gật đầu: "Về phần lão Viên em yên tâm, tôi sẽ nói chuyện."

Theo lịch trình trước đó, bắt đầu từ ngày thứ năm, sẽ quay chụp dãy san hô ba ngày. Tô Mộc đã mặc xong bộ đồ lặn, đang điều chỉnh máy móc, Tưởng Vân Chu đang dặn cô những điều cần chú ý: "Ở dưới nước không cần thấu kính, bởi vì cái này có ảnh hưởng rất lớn, phải quay chụp ở khoảng cách gần. Em phải tự nhắc chính mình luôn "điều chỉnh, điều chỉnh", nhiệt độ màu sắc dưới nước không phải tiêu chuẩn, có thể dễ dàng tăng lên 20.000 lần, phải tùy thời điều chỉnh để chuẩn bị cho bất kỳ lúc nào bầy cá xuất hiện."

Tưởng Vân Chu còn đang lải nhải, Tô Mộc lại nhịn không được cười cười, "Tưởng Vân Chu, tôi thấy anh ngày càng giống mẹ già. Tuy rằng tôi chụp dưới nước không giỏi, nhưng vẫn biết mỗi mét dưới nước, màu sắc sẽ thay đổi; khi gặp các loại hải lưu, màu sắc sẽ thay đổi." Tô Mộc lắc máy quay trong tay, "Tôi cần điều chỉnh độ cân bằng mỗi lần chụp đúng không?"

Nghe được Tô Mộc trêu ghẹo, Tưởng Vân Chu lập tức im lặng.

Tô Mộc đã từng lặn trước đó, nhưng khi thực sự ở dưới nước, cô vẫn bị sốc trước cảnh tượng trước mắt. Vô số loài san hô tô điểm cho vùng biển này thành một cung điện dưới nước, nguy nga rực rỡ, lại muôn hình muôn vẻ, giống như một đóa sen to đang lặng lẽ nở rộ, lại được chùm lại ngọn lửa đang chiếu sáng xung quanh... Một con cá nhỏ bạo dạn bơi tới, hôn lên máy quay trong tay cô...

Bởi vì không quen thuộc việc quay chụp dưới nước lắm nên hôm nay cô kết thúc công việc từ sớm. Cô ngồi trên bờ cát xem những gì quay được dưới nước hôm nay, vẫn còn đắm chìm trong những khung cảnh khiến cô kinh ngạc.

Khi Cố Trừng Huy bước tới, liền nghe thấy cô như một đứa trẻ, chỉ biết trầm trồ khen ngợi không ngừng: "Thật là đẹp."

"Thích đến vậy sao?" Cố Trừng Huy ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn máy ảnh trong tay cô, "

"Em chưa từng xuống nước bao giờ sao?"

"Tất nhiên là có, nhưng sau đó Trần Chu lại cấm em xuống nước." Tô Mộc vẫn chăm chú nhìn vào màn hình thốt ra một câu, khi nhận ra lời mình vừa nói, cô chỉ nhìn Cố Trừng Huy sững sờ.

Vẻ mặt của người đàn ông không rõ, thậm chí cảm nhận rõ có một sự cứng nhắc trong không khí.

Một lúc lâu sau, Cố Trừng Huy cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng điệu anh thản nhiên nói, "Có muốn ra biển xem không?"

"Bây giờ?" Tô Mộc không ngờ rằng Cố Trừng Huy sẽ có loại ý tưởng này vào lúc này. Ngay lập tức, cô cong môi, cười thật tươi gật đầu, "Được."

__

Hoàng hôn dưới mặt biển ánh lên ánh sáng dịu nhẹ. Lúc này, không có thuyền đánh cá nào ra khơi, Cố Trừng Huy lái xe đưa Tô Mộc đến trung tâm phục vụ du khách ở phía đông hòn đảo, hai chiếc tàu du lịch đang được thả neo tại bến.

"Đợi ở trên xe." Cố Trừng Huy mở cửa xuống xe, đi tới phòng trực của trung tâm phục vụ

Tô Mộc không biết anh đã nói cái gì với nhân viên ở đó, chỉ trong chốc lát đã thấy có người từ phòng trực đi ra, hướng chỗ du thuyền đi đến.

Cố Trừng Huy đi đến, gỡ cửa kính xe chỗ Tô Mộc. Cửa kính hạ xuống, khuôn mặt đầy háo hức của cô lộ ra.

"Ở trên xe đợi một lát hay là chúng ta cùng đi dạo xem một chút?" Cố Trừng Huy nghiêng người hỏi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!