Chương 48: (Vô Đề)

Đảo Trường Mai cách xa hàng nghìn dặm được tắm mình trong làn gió biển nhẹ nhàng ở vùng biển phía nam.

Làn gió biển có vị mặn thổi tới, quyện với hương vị của quả mơ thoang thoảng trong không khí. Xa xa có đàn hải âu bay ngang trời. Tô Mộc đột nhiên nhớ đến bức tranh mà Cố Trừng Huy treo trên tường trong văn phòng.

Hôm nay là ngày thứ năm cô đến đảo Trường Mai, mọi việc đều đang diễn ra như kế hoạch. Nếu có bất cứ điều gì ngoài kế hoạch thì chính là Tô Mộc đã gặp lại Hứa Mạt trên đảo. Hơn nữa, Tô Mộc cảm thấy được Hứa Mạt chỉ cần l. ột s. ạch cái túi da "bạch cốt tinh" kia thì thật sự sẽ rất hợp khẩu vị của cô.

Tại sao lại có tiến triển nhanh như vậy? Cái này thì phải nói đến chuyện cách đây ba ngày trước, khi cả đoàn vừa đến đảo Trường Mai, cũng chính là ngày quay chụp đầu tiên của bọn họ.

Khi đó, Tô Mộc cầm máy quay bước vào trạm nghiên cứu thì đυ. ng phải Khương Y Đình đang đi về phía mình. Lúc trước khi còn ở Kim An, Tô Mộc cùng với cô ấy cũng coi như là quen biết, Khương Y Đình còn vài lần giải vậy giúp cô. Tuy nhiên, Tô Mộc vẫn cảm thấy không thể nào thân thiết với cô ấy được.

Khương Y Đình thấy Tô Mộc đi vào, nhiệt tình chào hỏi, "Tô tiểu thư, hôm nay cô đến tìm tiến sĩ Quan sao?"

Quan Lỗi là một trong những người phụ trách chính của trạm nghiên cứu, cũng là người đi đầu trong dự án phục hồi vùng biển san hô này.

Tô Mộc gật đầu, "Lần này quay trên mặt đất không có nhiều nội dung. Tôi muốn cùng bác sĩ Quan kiểm tra tình hình ở trạm nghiên cứu."

Khương Y Đình đưa Tô Mộc đến bên ngoài phòng thí nghiệm, qua lớp kính trong suốt từ trần đến sàn, cô nhìn thấy hai người khoác blouse trắng. Người đàn ông trông chừng ba mươi tuổi mang theo kính, ngũ quan đoan chính, mà người phụ nữ bên cạnh... Hứa Mạt vẫn như cũ đi đôi giày cao gót mười phân, hơi nghiêng người nhìn biểu đồ số liệu trên máy tính.

"Hứa phó tổng?" Tô Mộc vẫn có chút kinh ngạc khi nhìn thấy Hứa Mạt ở đây. Lúc trước cô đã xem danh sách thành viên đi cùng, cũng không có cô ấy.

"Tô tiểu thư quen với Hứa tổng sao?" Khương Y Đình quay lại nhìn cô, bất giác nói: "Hứa tổng vẫn luôn phụ trách mảng giải trí của Kim An, lần này là do Cố tổng cử đến tạm thời."

Chỉ một câu nói nhưng người nói vô tình, người nghe lại có tâm. Không chỉ giải thích thân phận của Hứa Mạt, mà còn cho biết lý do tại sao cô ấy đến. Tô Mộc liếc nhìn Khương Y Đình, cô cảm thấy rằng giám đốc quan hệ công chúng thực sự là người làm chủ được "nghệ thuật ngôn ngữ" một cách tài tình.

Có lẽ nhận ra có người đứng bên ngoài, Quan Lỗi đẩy kính, đóng màn hình máy tính, đưa Hứa Mạt ra khỏi phòng thí nghiệm.

Biến cố xảy ra cũng chính là từ lúc này.

Hứa Mạt nhìn thấy Khương Y Đình đứng ở bên ngoài phòng thí nghiệm thì dẫm mạnh giày cao gót bước tới. Tô Mộc và tiến sĩ Quan còn chưa kịp lên tiếng thì Hứa Mạt đã tát thẳng vào mặt Khương Y Đình một cái.

Tô Mộc và Quan Lỗi chết lặng tại chỗ.

Trên má trái trắng nõn của Khương Y Đình in hằn năm ngón tay ngay lập tức, cô ấy nhìn Hứa Mạt đầy hoài nghi, đôi mắt đẹp rưng rưng: "Hứa tổng..."

"Đừng làm trò trước mặt tôi. Tống Triển thích bộ dáng đó của cô nhưng tôi thì không!" Hứa Mạt nghiêng người về phía trước, nheo lại đôi mắt đẹp, "Khương Y Đình, tôi cảnh cáo cô lần cuối." Hứa Mạt không có ý tốt đương nhiên lời nói ra cũng không hay ho gì. "Đυ. ng tới tôi thì có thể nhưng nếu cô đυ. ng đến người đàn ông của tôi thì tôi sẽ khiến cô xương cốt cũng không còn."

Sau khi bỏ lại những lời này, Hứa Mạt ngẩng đầu, kiêu ngạo bước ra ngoài. Tô Mộc và tiến sĩ Quan đứng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn nhau.

Khương Y Đình cảm thấy trên mặt có chút không thoải mái, chỉ nở ra một nụ cười gượng gạo, "Xin lỗi, để cho hai vị chê cười rồi."

Sự việc này đến nhanh mà đi cũng nhanh. Tô Mộc không phải là người thích ngồi lê đôi mách chuyện riêng tư của người khác, cô đã dành cả ngày ở trạm nghiên cứu và hỏi ý kiến

tiến sĩ Quan về nhiều vấn đề chuyên môn, khi cô ra khỏi trạm nghiên cứu thì trời đã về chiều. Mặt trời và hoàng hôn đỏ rực nửa bầu trời, nước biển đều phải chiếu một ánh sáng mỹ lệ.

Trên đường đến khu nghỉ ngơi, Tô Mộc một lần nữa gặp Hứa Mạt. Cô ấy đi đối diện với Tô Mộc, trên tay cầm theo giày cao gót, cúi đầu đi về phía trước, vừa đi nghịch ngợm dẫm lên cát. Khi nhìn thấy Tô Mộc, Hứa Mạt nhếch miệng cười, "Ồ, đây không phải là vợ của cháu trai tôi sao."

Vẻ mặt không chút đứng đắn.

"Dì nhỏ hôm nay thật là uy phong." Tô Mộc chớp chớp đôi mắt đẹp, đối phó với người không đứng đắn chỉ có thể càng tỏ ra không đứng đắn.

Quả nhiên, Hứa Mạt thay đổi sắc mặt, cảnh giác nhìn Tô Mộc, "Ý của cô là?"

"Không có ý tứ gì." Tô Mộc ôm máy quay phim giống như một hậu bối ngoan ngoãn, "Chẳng phải cô vẫn luôn muốn nghe tôi gọi một tiếng "dì nhỏ" sao. Nhìn hôm nay tâm trạng cô không tốt nên tôi chỉ muốn làm cho cô vui vẻ một chút."

Hứa Mạt giật giật khóe môi, đắc ý giễu cợt, "Hai nhà Cố, An đều là gia tộc lớn, bộ dạng cô không nghiêm túc như vậy chị của tôi sẽ không thích đâu."

"Vậy hôm nay Hứa tổng làm bộ dáng gà mẹ bảo vệ con, không biết Tống... Tống cái gì nhỉ?" Tô Mộc nhìn trời, giả vờ nghĩ, "Ồ, bố của Tống Trạm có biết không? "

Hứa Mạt híp mắt, "Cô biết Tống Trạm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!